Ba ba ta yêu ngươi – Chương 3


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử , HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Loo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 3

Ôm đứa nhỏ chơi trong chốc lát, nó đã ngủ thiếp đi. Yunho cũng cảm thấy đói bụng, liền đem đứa bé nhẹ nhàng đặt lên cái máy tiện cũ han gỉ, Yunho dùng vận tốc ánh sáng đi ra ngoài mua một túi mì ăn liền, dùng nước lạnh pha, rồi chờ để ăn. Nhưng pha bằng nước lạnh, đợi nửa ngày cũng chẳng chín nổi, Yunho vừa đói vừa khó chịu. Vừa lúc đứa trẻ tỉnh dậy, khóc nấc lên, Yunho bế dỗ nửa ngày cũng không nín, lại càng thêm bực mình.

Đột nhiên nghĩ hay là tiểu vương bát đản này đói bụng? Sinh vật sống thì phải ăn chứ. Vì thế Yunho lấy bát mì pha nước lạnh kia cho đứa trẻ ăn, nhưng cũng cả nửa ngày cũng không bón được, đứa nhỏ còn chưa có răng nanh thật sự rất phiền phức. Nó lại khóc lớn lên, Yunho gấp đến độ đầu đổ đầy mồ hôi, suy nghĩ một lúc mới nghĩ ra, xúc lấy một miếng cho vào miệng mình, nhai thật nhừ, miệng đối miệng mớm cho bé, nó hé miệng hút lấy, cố gắng dùng đầu lưỡi cùng lợi mà ăn.

“Mẹ kiếp! Jung Yunho anh đang làm cái trò gì đấy?!” Một giọng nam cao đột nhiên vút lên, dọa Yunho nhảy dựng, ngẩng lên nhìn, hóa ra là người anh em duy nhất của mình —— Shim Changmin.

Yunho và Changmin trước kia là có hiềm khích. Có một lần Yunho đến trường Changmin để gây gổ, gặp ngay nhóm do Changmin dẫn đầu, hai người hung hăng đánh đấm một trận, sau đó Changmin thương tích đầy mình, mời Yunho cũng thương tích đầy mình ăn một bữa, hai người từ đó mà thành anh em.

Changmin gia cảnh giàu có, cha mẹ đều là giáo sư, với cậu yêu cầu cực cao, nhưng lại không nghĩ đến thời kì thiếu niên mười lăm mười sáu vốn đang là thời kì nổi loạn, nên không thể quản nổi chuyện học hành vất vưởng của Changmin, lại còn thường xuyên trốn học. Từ khi chơi cùng Yunho, Changmin luôn trộm đồ trong nhà đem cho hắn, nhưng bao giờ cũng bị Yunho từ chối, còn bảo “dùng tiền của người khác mà tiêu thì không còn là thằng đàn ông.” Changmin gật gù, nên quyết tâm theo Yunho hành nghề trộm vặt cho “đúng với sức của mình.”

Giờ tự học hôm nay cậu trốn về sớm, vừa bước vào đến cửa cái “ổ chó” của Yunho thì đang thấy hắn đang ôm một đứa bé lên hôn, hoảng sợ: “ Yunho, anh làm cái trò gì vậy? Con mẹ nó anh biến thái à!”

“Mẹ kiếp. Cậu con mẹ nó mới biến thái thì có! Anh mới vừa nhặt được thằng nhóc này, nhìn có cưng không?” Yunho nâng đứa bé như vật báu lên trước mắt Changmin, vẻ mặt dạt dào đắc ý.

“Cưng cái rắm! Anh đàn ông con trai con ở đâu ra? Không phải……” Đang nói, Changmin cười gian xảo, híp mắt lại, khóe miệng nhếch lên, nhìn Yunho lẩm bẩm : “Hừ, coi như anh lợi hại!”

“Được rồi! được rồi!” Changmin cũng biết chẳng có đứa con gái nào lại bằng lòng giao du với Yunho, nhưng cậu đây cũng chẳng tin kẻ đang ốm lại dang tay đi làm việc thiện: “Em bảo này Yunho, anh không rõ nguồn gốc xuất xứ của nó mà cứ đem về như vậy, anh tưởng là con chó con à, cứ thế mà nuôi được à. Mẹ kiếp nó là người sống đấy!”

“Hừ! Một chút lòng thương cũng không có.” Yunho không nhịn được lại một lần nữa cưng chiều ôm bé vào lòng.

“Thật là từ bi nha! Jung đại ca thật lương thiện nha! Thôi, để nó đấy đi làm loạn một trận nào!” Nhớ lại hôm qua, Changmin lại tức nghẹn họng, muốn đánh lại cho ra ngô ra khoai.

“Không đi! Anh phải cho bé cưng ăn cơm.” Yunho lại múc thêm thìa mì vào miệng, mớm cho đứa bé.

“Mẹ kiếp! Anh lại cái gì? Đúng là đồ đầu óc bã đậu! Cho ăn như vậy làm sao nó sống nổi! Đến ăn tạp như anh ăn thế còn khó sống! Nó sẽ bị anh hành đến chết đói!” Âm thanh chói tai của Changmin vút lên có thể phá nát nhà xưởng, nhưng lại thành công làm Yunho tỉnh lại, cũng phải, trẻ con thì phải uống sữa mới được chứ: “Mang tiền không?”

“Làm gì?” Changmin cảnh giác nhìn Yunho.

“Đi mua sữa đi, phải nóng đấy.”

“Không phải chứ đại ca?”

“Đừng có mẹ nó chần chừ nữa, chạy nhanh lên!”

“Mẹ kiếp!” Ném lại một câu, Changmin không tình nguyện đi ra ngoài. Không thèm chấp, ai bảo mình với hắn là anh em sống chết có nhau.

Trong nhà xưởng, Yunho nựng đứa bé đang chảy nước miếng, dùng thanh âm cực độ buồn nôn mà lải nhải: “Từ từ nha, be ngoan, chú Changmin mua sữa sắp về rồi, chụtt!” Hôn một cái, cứ như thể đứa bé  nghe hiểu được vậy: “Cục cưng, cười sao, thích cười thế hả, a, uh?” Toàn thân cũng nổi hết cả da gà ~ “Mẹ kiếp, thực mẹ nó ghê tởm.” Rốt cục chính hắn cũng chịu không nổi.

Không lâu sau Changmin trở về, mang theo một túi to đùng: bánh mì, sữa, thịt bò khô… Đương nhiên trừ sữa ra tất cả những thứ kia đều là đồ để cậu ăn.

Yunho lấy hộp sữa : “ Mẹ kiếp? Sao không mua sữa nóng!”

“Mẹ kiếp! Đại ca, tôi chỉ biết mua, không quan tâm đến nhiệt độ!” Changmin mắng một câu, xé một túi thịt bò đã thèm rớt nước miếng.

“Chỉ biết hốc!” Yunho bất mãn đem sữa áp vào nách ủ cho ấm, cúi đầu xuống dỗ đứa bé: “Con trai ngoan, cục cưng ngoan ~ chờ  ba cho con uống sữa, nha nha ~~”

“Ọe!! Anh có thấy kinh không vậy, còn làm ra bộ dáng mẹ hiền Jung biết chăm con?” Changmin đeo vẻ mặt muốn chết đến nơi.

“Kệ anh! Còn hơn cái miệng ăn không đáy của chú mày. Cục cưng cục cưng ~ cẩn thận không sặc ~~”

“Cứu tôi với!!!” Changmin ngửa mặt lên trời thét dài, lại đột nhiên nghĩ ra điều gì, quay lại hỏi Yunho: “Đại ca, anh thực sự muốn nuôi đứa nhỏ này?”

“Ừ.” Yunho ngập ngừng một chút, nhưng vẫn kiên định trả lời: “ Người nhà nó không cần nó, thực sự rất đáng thương.”

“Anh không đáng thương chắc! Bản thân mình còn sống không nổi còn mang cái nợ như nuôi con chồng trước, em khuyên anh sớm đem bỏ nó đi, hoặc là tìm người tốt nào đó nuôi nó, hoặc là đem đến cô nhi viện, dù sao anh cũng không thể nuôi nổi nó.” Changmin tuy cũng thấy đứa bé thật đáng thương, nhưng nếu để một kẻ không có tương lai như Yunho nuôi nấng, căn bản là cũng chuyện không tưởng, một mình Yunho đã đủ rắc rối lắm rồi.

“Cô nhi viện. . . . . .”Yunho muốn nói điên mới vào cô nhi viện, nhưng mà, cẩn thận ngẫm lại, ở cô nhi viện, nếu chỉ cần sống được thì cũng không thành vấn đề: “Ừ, để sau đi, giờ cho nó uống chút sữa đã.”

Yunho bỏ hộp sữa ra khỏi nách, sữa được nhiệt độ cơ thể ủ ấm đã không còn lạnh, dùng răng nanh bên phải cắn một góc nhỏ, đút cho đứa bé. Có điều mép hộp vẫn rất lơn làm cho khoang miệng non mềm của đứa bé không chịu nổi, sữa cứ liên tục trào ra. Yunho sợ tới mức không dám tiếp tục đổ như thế nữa, đành phải lần nữa dùng cách cho ăn bằng miệng.

“Anh xem đi, cho nó ăn mà đã chật vật như vậy, anh tính nuôi lớn nó thế nào đây. Mau đưa đi thôi!” Changmin chỉ nhìn thôi cũng đã thấy mệt.

 

Hết chương 3

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

4 phản hồi

  1. Cái fic quen quen.

    Phản hồi
    • Loo

       /  31/08/2012

      Nếu bạn đang nói đến fic Appa, Saranghae thì ^^ nhầm nhé.
      Đó là fic nước ngoài, còn đây là fic Trung. Và ND thì không thể nói là giống nhau xD

      Phản hồi
  2. thuy nghiem

     /  26/10/2012

    ồ, thế là first kiss của Jaeby bị anh lấy mất rồi nhé! anh phải chịu trách nhiệm á anh Jung >”< mà cái hình tượng Minnie trong này thật là…

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: