Ba ba ta yêu ngươi – Chương 5


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử , HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Loo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 5

Bây giờ nếu ai đi vào nhà xưởng của hắn, sẽ bắt gặp cái cảnh một thanh niên cao to đang bịt mũi, loay hoay quanh một cái máy tiện cũ, mà  trên cái máy tiện cũ, lại có một cái mông béo tròn trắng nõn của một bé con đang ngậm ngón tay, nhỏ dãi ngây ngô cười khúc khích. . . . . .

Sự thật chứng minh Shim Changmin thực sự là người tốt. Đang trong lúc Yunho còn luống cuống, cậu đã trở lại với một cái khẩu trang thật lớn, tay còn cầm một cái chậu nhựa cùng một phích nước nóng, vừa nhìn là biết đồ ăn trộm từ nhà đến. Vào cửa đã rống: “Jung Yunho anh là đồ ngu, còn đứng ngốc ra đó làm gì, không mau đem cái đống phân kia dọn sạch sẽ! Mẹ kiếp!”

Yunho bừng tỉnh từ trong mộng, bịt mũi nhận lấy chậu, đổ nước ấm vào, đem bé con đang ngây ngô cười thả vào chậu, lau rửa lộn xộn, buồn nôn lại nhất chính là, bộ dáng bịt mũi dữ tợn của hắn lại đi kèm với giọng điệu dịu dàng lải nhải đi lải nhải lại: “Cục cưng thối quá , ba tắm cho con thật thơm nha, tiểu quai quai của ba ~~”

“Anh tha cho có tôi được không!!!” Changmin rốt cục không chịu nổi, nếu không bạo phát sẽ tức đến hộc máu.

“Hừ! Chê tôi ghê tởm thì đến mà rửa cho nó đi.” Yunho bịt mũi quay sang đổi giọng.

Gà bay chó sủa nửa ngày, Yunho cuối cùng cũng rửa sạch sẽ cho tiểu JaeJoong, loay hoay thay tã lót mới, sau đó cướp lấy cái khẩu trang của Changmin, đem quần áo bẩn đi giặt sạch.

Changmin đứng ngoài cửa hít hít không khí, quay đầu lại nhìn bộ dạng Yunho mà không thể nhịn được ôm bụng lăn ra cười. “Thật không ngờ, Jung đại ca cũng có ngày biến thành Jung mama!! Ha ha…”

“Láo! Muốn chết hả?” Trán Yunho nổi gân xanh.

“Chà chà, anh hung dữ cái gì chứ!” Changmin hai tay đút túi quần nhìn Yunho, một lúc lại mở miệng: “Yunho hyung, anh phải bỏ thời gian ra mà suy nghĩ tương lai đi.”

“Hửm?” Yunho dừng tay khó hiểu nhìn Changmin.

“Mẹ kiếp! Ngu ngốc!” Changmin bất mãn nhìn kẻ trì độn này, mắng một câu, không đợi Yunho cướp lời nói tiếp: “Không phải anh nuôi một mình anh, anh còn phải nuôi một đứa nhỏ nữa, muốn loạn gấp đôi sao? Nuôi một đứa trẻ không phải dễ dàng, phải tiêu tiền vào nhiều thứ hơn, anh tính đi cướp sao? Rồi đợi cảnh sát bắt được, định để người ta đưa cả hai đi? Hơn nữa anh xem nơi anh ở của anh đi, đây không phải nơi thích hợp để nuôi trẻ con… Yunho hyung, anh phải tính toán thời gian sắp tới đi .”

Yunho bị Changmin nói cho một tràng đến sửng sốt, nửa ngày mới phản ứng lại, trong lòng như có tảng đá đè nặng, tất cả những gì Changmin nói đều có lý, xem ra có JaeJoong, sau này thật sự không thể cứ sống mãi thế này .

“Min, cậu nói, anh có thể tìm được công việc tử tế nào kiếm ít tiền không ?”

“Anh hỏi ở đâu?Tìm một công việc lao động giản đơn, ở tuổi này cũng không phải không được.” Changmin đề nghị.

“Được, ngày mai chúng ta cùng đi tìm.”

Oa —— tiếng khóc nỉ non cắt ngang cuộc nói chuyện của Yunho và Changmin, tiểu JaeJoong đã tỉnh. Yunho vội vội vàng vàng lấy bình sữa đã được thả trong chậu nước ấm đem đút cho bé con, không ngừng lải nhải gọi bậy tâm can bảo bối của ba a… Changmin dùng vẻ mặt buồn nôn chào Yunho về nhà.

Nhìn tiểu JaeJoong nhướng đôi mày nhỏ cố sức mút sữa, Yunho dịu dàng hôn khẽ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, con biết không, ba cuối cùng cũng có người thân rồi, cuối cùng cũng có người có thể cùng ba nương tựa vào nhau mà sống rồi, là con đó, cục cưng của ba. Ba nhất định nuôi con khôn lớn, nhất định, nhất định ……

Lúc Changmin đem theo một bọc sữa nữa vào nhà Yunho, lại nhìn thấy hắn đang cặm cụi giặt  tã cho JaeJoong, vẫn đeo theo cái mặt to tướng giả nai, miệng rầm rì hát nhạc thiếu nhi: “Ông mặt trời thức dậy  ~ tiểu bảo bảo rời giường  ~~ ” thật khó nghe muốn chết.

“Dừng! Dừng! dừng!” Changmin buông bịch sữa bịt lỗ tai: “Em nói này đại ca, anh ngũ âm còn không đủ, còn đòi hát nhạc thiếu nhi, anh không sợ JaeJoong từ nhỏ tâm hồn sẽ bị lệch lạc sao!”

“Hừ! Cậu hiểu làm sao được. Cái này gọi là giáo dục từ nhỏ, anh làm thế là để con anh lớn lên khỏe mạnh thông minh.” Yunho ra sức vò vò tấm tã bẩn, giải thích cho Changmin cũng đang ra sức buồn nôn.

“Bỏ đi, JaeJoong có một người cha như vậy, sau này không thành lưu manh là tốt rồi, nói gì đến giáo dục sớm. . . . . . Nga nga ~ tiểu bảo bối, chú Changmin tới cứu con , đừng nghe tên cha kia tru tiếng sói nữa, chú kể cho con nghe chuyện cổ tích a, ngày xưa có một ngọn núi, trong ngọn núi có cái miếu, trong cái miếu có một lão hòa thượng, lão hòa thượng kể chuyện xưa cho tiểu hòa thượng nghe, chuyện là thế này, ngày xưa có một ngọn núi. . . . . .” Changmin bế tiểu JaeJoong rung đùi đắc ý bắt đầu khởi động bánh xe cổ tích.

“Mẹ kiếp! Mau câm miệng! Đừng đầu độc con anh!” Yunho tiện tay lấy một cái tã bên cạnh ném sang, Changmin nhanh nhẹn né được, miệng mắng: “Mẹ kiếp! Đồ ác độc! Tã còn nguyên nước tiểu, anh không giặt sạch sẽ sinh bệnh đấy!”

“Nước tiểu không phải là nước à! Giặt lại là được chứ gì?!” Yunho than thở , đứng dậy nhặt cái tã lại cật lực chà xát, miệng cũng không nhàn rỗi: “Dùng tã giấy tiện hơn, có thể vứt đi, nhưng mà tã này có thể giặt đi dùng lại, tiết kiệm không ít tiền, lại có thể mua cho bé Jae bột trái cây… Nghe người ta nói, trẻ con không thể thiếu dinh dưỡng, nếu mà thiếu canxi thì không thể cao lớn được. . . . . .”

Hết chương 5

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

7 phản hồi

  1. honggai92

     /  07/08/2012

    Hai bố con iu ghê :)))))))))))
    bây giờ jae mới 1 tuổi nhỉ, chờ 17 năm nữa hi hi *đen tối*

    Phản hồi
  2. Cái chương này, rõ hài mà lại cứ cảm thấy xót xót…
    Từ cái tã giấy… từ cái bình sữa… lại còn thằng con tuy bé mà cứ như hiểu chuyện, cực ki ít quấy khóc. Có thể trong tiềm thức nó chỉ biết là… chỉ cần biểu hiện thật ngoan là sẽ ko bị vứt ấy
    Lại tự kỉ-ing
    p.s: tôi đã thực hành, đêm hôm trc đem chuyện xưa học mót của “chú Min” kể cho mấy đứa em, bọn này nghe đc đến cái miếu lần thứ hai là chạy đến bịt mồm tôi lại cô Loo ạ =.=

    Phản hồi
    • Loo

       /  07/08/2012

      Oa oa =(((((( giờ cô lại lây tự kỉ cho tôi.
      Yêu dã man mấy người nhà này =”((((((
      Hãy hình dung bộ dạng Jung nông dân cặm cụi ngồi giặt tã cho con trai, rồi mơ màng lẩm bẩm “Dùng tã giấy tiện hơn, nhưng loại tã này lại có thể dùng lại, tiết kiệm được tiền, thế là có thể mua bột trái cây cho bé rồi… Người ta bảo trẻ con không thể thiếu dinh dưỡng, còn nữa, không ăn nhiều canxi sẽ không cao lớn được…..”

      T______T

      Phản hồi
  3. Đọc chap này thấy anh Yun thật dễ thương! *chấm nước mắt* cực kì ra dáng anh bố trẻ!:D!

    Phản hồi
  4. Non non

     /  22/02/2013

    Anh yun thành bà mẹ già lắm lời rồi

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: