Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 8


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử , HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Loo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 8

“Dở hơi!” (*) Thanh âm non nớt mềm mại của JaeJoong ba tuổi vang lên, cả thân hình bé nhỏ nhào vào lồng ngực Yunho.

“Cục cưng, ngoan nào! Gọi ba (爸爸)” Yunho ngồi xổm xuống, bế bảo bối lên cưỡi lên cổ.

“Dở hơi!”  Tiểu JaeJoong theo sát ba học nói.

Yunho  dở khóc dở cười. Tiểu bảo bối rất thông minh, hơn nữa Yunho nuôi nó cho tới giờ cũng không quá mệt mỏi, lúc được mười một tháng, bé con có thể phát ra được mấy từ đơn âm. Yunho còn nhớ rõ khi đó tiểu JaeJoong nho nhỏ thấy mấy đám rau bà chủ nuôi trong nhà, nho nhỏ kêu lên: “Nga nga nga ” , thấy cá Yoochun nuôi trong nhà nổi bong bóng cũng mở to mắt nhìn rồi phun phì phì theo, đáng yêu vô cùng.

Nhưng đến thời điểm JaeJoong học nói, từ đầu tiên bé nó được thế nhưng lại là “muội muội” chứ không phải “ba”. Tất cả đều là từ  Changmin mà thành, ở trước mặt JaeJoong mà ghê tởm gào to “Park muội muội”, kết quả là JaeJoong bắt chước, gặp ai cũng kêu muội muội, ngay cả chú Jin cũng không thoát được cái ác mộng mang tên muội muội kia. Bởi vậy Changmin bị lọt vào vòng vây liên thủ tiêu diệt của Yunho và Yoochun .

Thế là Yunho mỗi ngày đều ôm JaeJoong dạy bé gọi “ba”,  rốt cuộc một buổi sáng thanh âm đầu tiên của JaeJoong vang lên là “Dở hơi”, rốt cục vẫn là “Dở hơi”, chỉ thế thôi cũng làm Yunho cảm động khóc rống, nước mắt ròng ròng. “Dở hơi” thì  “Dở hơi”, lớn lên sửa lại là được, miễn không bị chậm nóithì tốt rồi. Yunho đem con đi khoe cho làng trên xóm dưới, gặp ai cũng hớn hở khoe: “ Con tôi bây giờ đã biết gọi ba rồi” !”đắc ý đến tận mây xanh.

Bây giờ JaeJoong đã được bốn tuổi, một cậu bé lanh lợi, cái miệng nhỏ nhắn bằng hai hạt đậu như lúc nào cũng nói chuyện, thỉnh thoảng  lại nhìn Changmin bằng cặp mắt đen láy sáng ngời làm cậu choáng váng, có điều từ “Dở hơi” thế nào cũng không sửa được.

Ngày đó Yunho mang theo JaeJoong đến ở nhà Yoochun được ba tháng đã muốn rời đi. Yunho từ nhỏ ở cô nhi viện một thân một mình, chuyện gì cũng tự mình giải quyết, để người khác giúp đỡ thấy không được tự nhiên. Đã thế Yoochun và chú Jin thấy hắn kiếm được không nhiều vừa muốn nuôi nấng JaeJoong,  sống chết không chịu thu tiền thuê nhà, làm Yunho càng thêm khó xử, tiến thoái lưỡng nan muốn bế bé con rời đi. Yoochun nghe Changmin kể cũng biết Yunho là người kiên cường, hơn nữa từ khi quen biết cũng hiểu tính hắn, cho nên có lo giữ được hắn cũng là thừa. Vừa hay bạn học cũ của chú Jin mở một quán bar, thấy Yunho thân thủ không tồi, liền giới thiệu cho hắn làm bảo vệ ở quán bar. Yunho ban ngày giúp bà chủ quán đưa đồ ăn, buổi tối đi làm ở quán bar, thu nhập cũng tăng thêm không ít, ăn tiêu tiết kiệm cuối cùng cũng thuê được cái phòng dưới tầng hầm ở gần trường học của Changmin, chuyển ra khỏi nhà Yoochun.

Nhưng đi làm buổi chiều, Yunho không thể mang theo JaeJoong đến cái nơi hỗn loạn kia được, đành phải nhờ chú Jin trông hộ, chú Jin đã năm mươi, lẻ loi một mình, cũng vui vẻ cực kì khi có trẻ con chơi cùng. Nhưng cứ đến tối, rời khỏi tay Yunho là quấy khóc, có buồn ngủ đến không mở nổi mắt vẫn cứ lăn lộn không chịu ngủ, cho nên bất kể sớm muộn, Yunho vẫn đem JaeJoong về nhà ngủ.

Đến khi JaeJoong biết đi, cứ như cái đuôi lúc nào cũng dính chặt lấy Yunho, buổi chiều hắn phải đến quán bar làm việc cũng đòi đi theo. Cả ông chủ quán bar lẫn khách ở đó đều thích tiểu thiên sứ thông minh xinh đẹp này, người thì cho kẹo, người thì cho búp bê, thậm chí có người còn mua cho cả một cái váy hoa màu đỏ, khiến Yunho đen mặt, luôn miệng giải thích: “Chúng tôi đều là nam cả đấy ==!”

“Bảo bối, ngoan ngoãn ở đây chờ ba lên nhảy cho con xem nha.” Yunho đem JaeJoong đặt ở trên quầy bar , xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

“Ưm! Dở hơi nhất, nhất. . . . . . Đi đi!” JaeJoong dùng sức gật gật đầu, giơ lên ngón tay cái, chu lên cái miệng dễ thương

Yunho một đầu hắc tuyến, thầm mắng Shim Changmin đáng chết dám dạy hư con mình! Cúi đầu hôn chụt một cái lên cái miệng nhỏ như hoa lựu, xoay người hưng phấn bước lên sàn nhảy. Thoáng chốc tiếng hoan hô nổi lên bốn phía, dưới ngọn đèn loang loáng đẹp mắt, Yunho bắt đầu những bước nhảy uyển chuyện điêu luyện. . . . . .

Nói đến tài nhảy không thể không khen ngợi Jung đại ca của chúng ta vài câu. Trong lúc làm bảo vệ ở quán bar, Yunho hằng ngày nhìn người ta nhảy, rất thích, lén luyện tập một mình, Yunho có tư chất về vũ đạo, hơn nữa lại có cơ thể dẻo dai, ngay cả những vũ đạo khó cũng có thể dễ dàng nhảy tốt, còn tự sáng tạo ra phong cách nhảy riêng của mình, hơn nữa lại có ngoại hình cao lớn, đẹp trai hơn người, rất nhanh thành cây hái tiền cho quán bar. Để cảm ơn, ông chủ đãi ngộ hắn không tồi, qua hai năm tích góp, cũng tiết kiệm được không ít, bây giờ tiền lương lại được tăng lên, có thể ra khỏi cái tầng hầm, mang theo JaeJoong đi thuê nhà dân, một phòng khách một phòng ngủ, tiền thuê cũng được hắn mặc cả xuống thấp nhất có thể.

Ngày chuyển nhà đúng vào ngày Changmin nhận được giấy báo trúng tuyển Đại học, vì thế cùng với Yoochun và JaeJoong be bé bốn người đi ra ngoài ăn mừng một bữa. Nói đến Changmin và Yoochun, bây giờ hai người chỉ hận không thể mỗi ngày gắn cùng nhau một chỗ. Năm đó Changmin mỗi ngày lêu lổng, càng ngày càng thấy Yoochun thật thu liễm biết điều, năm JaeJoong hai tuổi Yoochun tốt nghiệp cao trung, cha mẹ y muốn y sang Mỹ học 0Đại học, Yoochun không muốn xa Changmin, liền một mực nói còn muốn cùng giáo sư tiếp tục học sâu them về piano, muốn tự thân luyện thi vào Đại học âm nhạc, cha mẹ thấy y có đam mê với nghệ thuật như thế cảm thấy thật vui mừng, huống hồ đứa con còn có ý nghĩ giống mình, càng không can thiệp thêm nữa. Changmin vì Yoochun đã ở lại với mình, năm đó vứt bỏ hết thói lêu lổng, điên cuồng phấn đấu, dựa vào ý chí vĩ đại mà thi đỗ vào học viện Luật, làm cha mẹ cậu mừng rơi nước mắt, xúc động vì đứa con rốt cục đã trưởng thành, làm rạng rỡ tổ tông, không biết rằng mục đích của cậu căn bản là không trong sạch gì.

Nhạc vừa dứt, Yunho tiến về phía quầy bar trong tiếng reo hò cổ vũ, JaeJoong quơ cánh tay gân giọng thét chói tai: “Dở hơi! Jung Yunho tuyệt nhất! Nhất nhất nhất. . . . . .Nhất! Dở hơi siêu cấp đẹp trai! ! !”

“Tiểu bại hoại!”Yunho một hơi ôm lấy JaeJoong hung hăng hôn khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn tên nhóc kia mắng yêu: “Đẹp trai cái miệng con ấy, cha hôn cái nào!” Nói xong còn nhắm mắt xông đến mân mê cái miệng nhỏ, thân mình nhỏ nhắn ở trong lòng Yunho cọ tới cọ lui làm nũng.

Yunho cúi đầu cắn một ngụm lên cái miệng nhỏ ấy: “Tiểu bại hoại, không được theo chú Changmin học cái xấu!”

Tạm biệt ông chủ quán bar, Yunho dắt JaeJoong về nhà, đèn đường rọi xuống hai cái bóng một lớn một nhỏ, đổ dài, trong bóng đêm lung linh, góc đường truyền đến tiếng nói như có như không của JaeJoong: “Jung Yunho đẹp trai”…

Hết chương 8

 Chú thích:

(*) Dở hơi: 怕怕

Phiên âm: Papa

Một số chương sau, JaeJoong gọi Yunho là 帕帕, phiên âm là Papa nhưng có nghĩa là khăn, mạt.

Ba ba: 爸爸, phiên âm cũng là ba ba, nhưng có nghĩa là bố, là cha.

~> Ý là bé con gọi Yunho là Papa, nhưng 怕怕 cũng có nghĩa là thần kinh/ dở hơi. Cũng có thể hiểu bé con học theo Changmin mà gọi Yunho như vậy, chị tác giả chơi chữ chăng, Loo nghĩ thế :”D. Còn đến mấy chương sau, Soo sẽ giữ nguyên phiên âm là Papa.

Enjoy xD ~

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

%(count) bình luận

  1. Jung Yun Ho đẹp trai – cụm từ này khiến tui ”phê phê”! =v= hôhô!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: