Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 10


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử , HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Loo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 10

“Con có thể giới thiệu về mình cho các bạn nghe được không?” Cô giáo dịu dàng hỏi.

“Dạ. . . . . . Con là Jung JaeJoong, năm nay sáu tuổi. Con ở cùng Dở hơi, Dở hơi của con là Jung Yunho, xuất sắc nhất nhất. . . . . . . con. . . . . . yêu Dở hơi nhất nhất, Dở hơi cũng. . . . . . yêu con nhất nhất!” JaeJoong bé nhỏ đứng trên bục giảng nói thật to, cho cả thế giới đều biết bé có một “Dở hơi” tốt nhất nhất . . . . . .

“Dở hơi! Dở hơi biết không? Con bướm là do con sâu biến thành! Còn có nha, chuồn chuồn sinh em bé ở trong nước! Còn có, trên mặt trăng không có Hằng Nga đâu, Mặt Trăng tự mình không thể sáng lên được! Còn có nha. . . . . .” JaeJoong ngồi trên xe đạp, cái miệng nhỏ nhắn như hai hạt đậu đỏ liến thoắng không ngừng, đó đều là những kiến thức mới mẻ mấy ngày nay bé được học ở trường, rất muốn nhanh chóng đem hết thảy phát hiện vĩ đại kể cho “Dở hơi” yêu quý nhất nhất .

Yunho mỉm cười đạp xe, nghe cục cưng của hắn đắc ý khoe khoang  “học thức” của mình.

“Dở hơi! Con hát cho Dở hơi nghe nhé, con hát rất hay đó!” JaeJoong chớp chớp đôi mắt to.

“Bảo bối giỏi quá, còn có thể hát nữa!” Yunho làm một bộ dáng kinh ngạc: “Nhanh nhanh, ba muốn nghe!”

“Vậy Dở hơi giới thiệu chương trình cho con đi!” JaeJoong làm bộ như đại minh tinh chu mỏ làm dáng.

“Nào, các vị, sau đây xin mời siêu cấp xinh đẹp dễ thương…… JaeJoong  bước lên ca hát cho chúng ta nghe! Mọi người vỗ tay nào!” Yunho cưng chiều cho đã đời.

Bốp bốp bốp —— JaeJoong tự mình vỗ bàn tay nhỏ bé, sau đó bắt chước bộ dáng chuyên nghiệp của ngôi sao, bắt đầu cất tiếng hát:

“Mặt trời nhô lên cao, hoa thắm khoe sắc,

Chim nhỏ hỏi, sáng sớm, sao cậu lại đeo túi thuốc nổ trên lưng.

Tôi trốn học, hiệu trưởng không biết,

Ném túi vào, tôi bỏ chạy,

Ầm vang một tiếng tan biến trường học !”

Yunho nghe JaeJoong hát thiếu chút nữa bị sặc nước miếng của mình mà chết: “Con, con con con, con đã học ai? !”

“Chú Changmin.” JaeJoong đắc ý nói.

“Shim —— Chang —— Min! ! !”Yunho trán nổi đầy gân xanh, nghiêm mặt nói với JaeJoong: “Bảo bối, sau này không được hát những bài như thế nữa biết chưa? Không được học theo cái xấu của chú Changmin!” Đồng thời trong lòng thầm mắng Changmin dạy hư trẻ con, cân nhắc tìm cơ hội mách với Yoochun.

“Dở hơi ~”JaeJoong nghĩ Yunho thật sự tức giận, dùng thân mình nhỏ bé cọ cọ làm nũng với hắn.

“Được rồi được rồi, JaeJoong ngoan, có đói bụng không? Appa đưa con đi ăn đậu hoa được không!” Yunho ôm JaeJoong mềm mềm thơm thơm hỏi.

“Được! Yeah yeah yeah! Đến quán ăn đậu! ! !”

“Dở hơi cũng ăn đi!” JaeJoong múc một muỗng đầy đậu hoa đút tới miệng Yunho, JaeJoong ngẩng đầu hỏi: “Dở hơi, con muốn hỏi một chuyện.”

Khẽ lau đi vết đậu trên khóe miệng JaeJoong, Yunho dịu dàng hỏi bé: “Ừ, bé ngoan muốn hỏi cái gì?”

“Dở hơi, vì sao con không có mẹ? Các bạn nhỏ khác đều có mẹ, Kim Junsu ngồi cùng bàn với con có mẹ rất tốt, còn mua cho bạn ấy hộp bút mới nữa!” JaeJoong cắn thìa, ngước mắt lên hỏi.

“A. . . . . .” Chuyện này đến thật bất ngờ, Yunho nhất thời không biết nên trả lời thế nào, tuyệt đối không thể nói bé con biết bé bị mẹ mình vứt bỏ, bé như vậy, sao có thể cho nó biết sự thật tàn khốc như vậy.

“Dở hơi, giận con sao? Dở hơi đừng tức giận, bảo bối không cần mẹ nữa .” Bàn tay nhỏ bé đưa lên vuốt ve đôi mày đang nhíu lại của Yunho, sau đó ôm cổ hắn: “JaeJoong có Dở hơi, không cần cái gì nữa, ba là nhất nhất. . . . . . Thật đấy, tốt hơn cả mẹ của Kim Junsu, tiểu JaeJoong yêu Dở hơi nhất nhất. Dở hơi đừng tức giận nữa nha!”

Đem cái tay nhỏ bé của JaeJoong đưa lên miệng, khẽ cắn ngón tay nho nhỏ nộn nộn, Yunho lập tức hốc mắt đỏ lên, bảo bối của hắn, thật hiểu chuyện, còn nhỏ mà thật ngoan.

Nhìn thấy vệt nước mắt của Yunho, cái miệng nhỏ nhắn của bảo bối trễ xuống, rơi cả miếng đậu hoa: “Dở hơi đừng khóc, Dở hơi ngoan nhất, nhất nhất. . . . . . Ngoan , nghe lời nha, Bảo bối vuốt vuốt đây, nín đi nào. Dở hơi giỏi nhất, ngoan nhất! Jung Yunho đẹp trai! Đưa miệng đây nào, bobo một cái rồi không khóc nữa nha!” Bắt chước bộ dáng nhẹ nhàng nhìn thẳng vào mắt lúc bình thường Yunho hay dỗ dành mình, JaeJoong quệt cái miệng nhỏ nhắn lên môi Yunho.

“Bảo bối, bảo bối của ba.” Yunho ngậm chặt hơn cái miệng nhỏ nhắn của JaeJoong, đem bé kéo vào trong ngực, chợt nhớ lại cuộc nói chuyện với bà chủ quán ăn cách đây không lâu ——

“Yunho, con năm nay hai mươi mấy ?”

“23 , thưa dì.”

“Thật nhanh quá, thoắt cái JaeJoong đã đi học rồi.Yunho à, con cũng nên tính chuyện cưới vợ đi .”

“Dì à, con không vội, chờ JaeJoong trưởng thành rồi tính sau.”

“Thằng bé này, chờ JaeJoong trưởng thành rồi thì con già mất à! Thôi đừng chần chừ nữa! Đến lúc đó làm sao tìm được đám tốt nữa!”

“Ha ha, dì à, con hiện tại làm sao tìm đám tốt được, con còn có một con trai. . . . . .”

“Sợ gì, điều kiện của con rất được! Để dì giới thiệu cho con nhé? Có cô này được lắm! Là cháu ngoại của bà hàng xóm nhà dì, tên là Go Eunah, làm kế toán công ty, ngoại hình ưa nhìn, tính tình cũng tốt, dì thấy rất hợp với con đấy.”

“Dì à, JaeJoong vẫn còn nhỏ, con không muốn. . . . . .”

“Nhưng con thì không còn nhỏ , nên lo lắng đi là vừa . Trong nhà không có phụ nữ, dù gì đứa nhỏ cũng phải có người mà gọi tiếng mẹ, con lo không có thừa đâu.”

. . . . . .

Có lẽ. . . . . .Yunho dùng cằm cọ cọ lên đầu JaeJoong, JaeJoong thực sự cần một người mẹ. . . . . .

“Dở hơi…a, là ông nội Jin?” Chú Jin đem JaeJoong ôm đến  phía bãi để xe xa xa: “Đi, ông nội mang con ngồi ô tô đi hóng gió nào!”

“Thích quá! Bảo bối thích nhất ông nội Jin !” JaeJoong ôm lấy cổ chú Jin, dùng đầu cọ cọ vào vai ông.

“Ngoan! Ngồi xuống nào, đi thôi!” Chú Jin đem JaeJoong đặt ở ghế sau, khởi động xe.

“Ông nội Jin, Dở hơi vì sao lại không đến đón con?” Ngồi ở ghế sau ôm gấu bông  trong xe, JaeJoong hỏi bác Jin.

“Ba có việc, không thể tới, ông nội Jin đến đón con cũng được mà, sẽ có chú Chunnie chơi  điện tử với con, còn có chú Changmin nữa!” Chú Jin cười tủm tỉm nói.

“Tốt quá! Con muốn chú Chunnie !” JaeJoong cắn cắn lỗ tai gấu bông: “Nhưng mà. . . . . . ông nội Jin ơi, Dở hơi có chuyện gì vậy?”

“Ba con ấy à. . . . . . Ba con đi gặp một cô gái, nếu cô gái đó thích ba, ba con nói chuyện mà cũng thích cô ấy, thì ba sẽ mang cô ấy về làm mẹ của bảo bối. Bảo bối có vui không nào?” Chú Jin vắt hết óc, tận lực dùng ngôn ngữ của JaeJoong để giải thích cho bé hiểu.

“Ưm.” Bảo bối không nói, mày nhỏ khẽ nhíu lại, chu cái miệng nhỏ nhắn, lòng dậy nên nỗi băn khoăn. . . . . .

 

Hết chương 10

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

4 phản hồi

  1. Bài ca bất hủ mang nội dung đánh bom khủng bố trường học hay thế mà bố nó ko cho hát=)))

    Phản hồi
  2. honggai92

     /  18/08/2012

    ahhhhhhhhh Ba Yun đi tìm vợ rồi ko biết bé Jae đáng yêu sẽ phản ứng sao đây, chờ chap mới của bạn <333333333333

    Phản hồi
  3. Ối giừi ưi! Sắp được xem trận ghen tuông của tiểu JaeJoong rồi! Hôhô!

    Phản hồi
  4. thuy nghiem

     /  27/10/2012

    hửm, Jae ny cưng yêu nhỏ xíu đã biết ghen tuông rồi >”<

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: