Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 11


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử , HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Soo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 11

“Aigoo, tiểu bảo bối yêu quý của chú, mau tới đây cho chú Chunnie ôm một cái nào!” Vừa mới vào cửa, Yoochun đã xông ra ôm lấy JaeJae xoay vòng quanh: “Để chú ngắm con xem. . . . . . Tiểu bảo bối càng ngày càng xinh xắn nha! Con không chịu đến thăm chú, chú đau lòng lắm đó, ô ô ô ô ô ô~~~”

“Chú Yoochun đừng khóc, ngoan nào, JaeJae thích chú Yoochun nhất ! Bobo chú này!” Nói xong liền bo một cái lên má Yoochun.

“Ô ô ô ô ô~~ chú Yoochun muốn hôn miệng cơ!” Yoochun ôm bé JaeJae cong môi.

“Không được! Chỉ cho Dở hơi hôn miệng thôi, chú Yoochun muốn hôn miệng thì đi tìm chú Changmin ấy, ưm ——” không đợi JaeJae nói xong, Yoochun đã vội vàng lấy tay bịt cái miệng nhỏ nhắn: “Tiểu tổ tông của tôi ơi, con muốn hại chết chú sao!” Lỡ như chú Jin mà nghe thấy rồi mách lại với cha mẹ y thì chết chắc!

“Tiểu bảo bối thật là thông minh nha! Thật giống chú, ha ha!” Changmin cầm trên tay một túi đầy hạnh nhân từ trên lầu đi xuống.

“Chú Changmin!” Bảo bối vươn đôi tay nhỏ bé ra, Changmin cũng ngồi xổm xuống giang rộng tay chờ ôm, kết quả mục tiêu của bảo bối lại là túi hạnh nhân trong tay cậu, chạy đến chộp lấy rồi chui qua dưới nách Changmin, nhảy đến ngồi lên sô pha bắt đầu bóc vỏ. Mặt Changmin nổi đầy gân xanh, Yoochun đi tới xoa đầu cậu, cười nói: “Phải rồi, không tồi đâu, điểm ấy cũng rất giống cậu đó.”

 

.

Trong một tiệm cà phê tại Dong Daemun.

“Kia…. . . . . .Go, Go tiểu thư.” Yunho mặt đỏ bừng, lòng bàn tay đã thấm đầy mồ hôi.

“Anh Yunho không cần khách khí như vậy đâu, cứ gọi Eun Ah là được rồi.” Trước mặt là một cô gái chẳng những xinh đẹp mà còn rất dịu dàng.

“A, vậy được.” Cúi đầu đáp lời, Yunho lại không biết tiếp theo phải nói gì. Thường ngày chăm sóc trẻ con cũng khá, nói chuyện với bạn bè cũng ổn, nhảy trên sân khấu cũng rất giỏi, Yunho việc gì cũng có thể làm được, ấy thế nhưng vừa thấy một cô gái trẻ tuổi lại chẳng biết phải nói gì, thật xấu hổ muốn chết.

“À, em nghe dì Song nói, từ năm 17 tuổi anh Yunho đã nhận nuôi một đứa bé, đến giờ vẫn còn chăm sóc nó, thật sự khiến người ta cảm động quá.” Eun Ah phá vỡ không khí khó xử, tìm một đề tài nói chuyện.

“A, có gì đâu. Ha ha, hồi mới nhặt được bé JaeJae, nó chỉ lớn bằng chừng này thôi.” Yunho vừa kể vừa khoa tay múa chân: “Bây giờ đã đi học tiểu học rồi. Cô không biết bé đáng yêu thế nào đâu! Vừa xinh đẹp lại vừa thông minh, cái miệng nhỏ nhắn thật ngọt! Đặc biệt bé từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ gây phiền toái cho tôi! Hồi ba tuổi tôi mang theo bé đi giao đồ ăn, bé đã biết dùng cái tay nhỏ bé giữ tiền cho tôi rồi! Còn nữa, năm trước sinh nhật tôi, thằng bé còn đích thân luộc trứng gà cho tôi  ăn, lúc ấy nó còn chưa cao tới cái kệ bếp nữa kìa! Còn có. . . . . .”

“Ha ha ha ha. . . . . .” Eun Ah bị bộ dạng mặt mũi hớn hở của Yunho chọc cho cười khanh khách không ngừng: “Xem ra anh Yunho rất thích trẻ con, vừa nhắc đến JaeJae nhà anh một cái đã liến thoắng không ngừng rồi!”

“Hì hì. . . . . .” Yunho gãi đầu cười gượng ngùng.

“Em cũng rất thích trẻ con đó. Nhất là bé gái. Em luôn nghĩ nếu sau này có con gái thì nhất định sẽ cho bé mặc thật xinh đẹp giống như công chúa nhỏ vậy. . . . . .” Eun Ah dịu dàng cười nói: “Aiya, mới lần đầu tiên gặp mặt mà đã nói năng lung tung thế này, anh Yunho đừng để ý nha.” Nói xong ngượng ngùng sờ sờ hai má.

“A, không sao, Eun Ah tiểu thư rất vui tính mà, ha ha.” Yunho thật sự không biết nên đối với thiếu nữ này thế nào, nhưng ấn tượng đầu của hắn về Eun Ah rất tốt, nghĩ bụng cô gái luôn tươi cười này cũng không tệ.

Nếu đến với nhau, không biết cô ấy có đối tốt với JaeJae không nữa. . . . . . Yunho âm thầm cân nhắc.

.

Trong phòng ngủ của Yoochun.

“Chú Yoochun ơi, sao papa (1) còn chưa về?” JaeJae vừa làm bài tập vừa hỏi.

“Ba đi gặp một cô, sau đó còn phải đến quán bar làm việc nữa, đêm nay con ngủ cùng chú Yoochun không được sao?” Yoochun đến ngồi bên cạnh JaeJae, ra vẻ tội nghiệp hỏi bé.

“Gặp cô nào thế?” Changmin đang nằm trên giường Yoochun xem truyện tranh. Từ hồi lên đại học tới giờ cậu hầu như đều ở chung với Yoochun, cũng quen qua đêm tại nhà Yoochun rồi.

“Không nói với em sao? Bà Song chủ quán ăn giới thiệu bạn gái cho Yunho hyung, hôm nay đi xem mặt đó.”

“Hả? Xem mặt?” Changmin nhảy dựng lên, vẻ mặt cười xấu xa: “Rốt cuộc Yunho hyung cũng không nhịn nổi nữa sao? Ha ha ha, tối nào cũng giường đơn gối chiếc chắc khó ngủ quá đấy mà! Bây giờ đã có thể cưới về một cô vợ xinh đẹp để chăm nom, chừng một năm rưỡi sinh thêm một thằng bé béo khỏe mập mạp . . . . . Ha ha ha, JaeJae à, đến lúc đó con sẽ bị ra rìa cho xem, em trai ăn mì, còn con uống húp nước thôi ~”

“Ya! Shim Changmin em quá đáng rồi đấy! Trước mặt trẻ con mà dám nói nhăng nói cuội!” Yoochun nhìn JaeJae sắc mặt ngày càng khó coi, nhanh chóng chặn ngay cái miệng nói liên hồi của Changmin. Changmin cũng tự biết được mình đã lỡ lời, nhanh chóng chạy lại nói với JaeJae: “Bảo bối à, chú chỉ đùa với con thôi, đến lúc con có mẹ rồi sẽ càng nhiều người cưng con hơn, nếu có em trai em gái nữa thì thêm người chơi cùng mình rồi, có đúng không nào?”

JaeJae vẫn cắn môi, cúi đầu, không nói tiếng nào, đôi mắt to xinh đẹp ngập đầy nước, phút chốc từng giọt từng giọt rơi xuống. Yoochun vội vàng ôm lấy bé dỗ dành, miệng vẫn không ngừng mắng Changmin: “Shim Changmin em sao lại đáng ghét như vậy! Đồ miệng quạ đen Shim bát quái! Không có việc gì ăn no rửng mỡ đi nói bừa, em xem đã chọc đứa nhỏ phát khóc rồi, đáng ghét! Sao lại lắm lời thế! Sớm muộn gì tôi cũng đem khâu cái miệng nhà cậu lại! JaeJae ngoan, đừng khóc nha, để chú Yoochun kể chuyện cố tích cho con nghe được không? Chú kể ‘Truy tìm Nemo’(2) nhé?

Hết chương 11

Chú thích:

(1): JaeJoong gọi Yunho là “帕帕”, phiên âm là “papa” chứ không phải phát âm rõ tiếng “ba”.

帕帕   khác với 怕怕 (là cách gọi của bé con từ chương 8 ) và 爸爸 (ba, bố, cha)

(2): “Truy tìm Nemo” là một câu chuyện (or phim hoạt hình?) kể về cuộc sống của chú cá bé nhỏ Nemo ven Vỉa San Hô.

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

%(count) bình luận

  1. Shim Chang Min! Tui nên nói anh ngốc anh khen anh khôn đây? =v=

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: