Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 12


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử, HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Soo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 12

Changmin cũng biết mình đã lắm lời, nên liền chạy đến giúp sức dỗ dành bé con. Thế nhưng từ đầu tới cuối bé JaeJae vẫn không chịu nói câu nào.

Hơn mười một giờ đêm, JaeJae len lén tỉnh dậy, nhẹ nhàng chui ra khỏi vòng tay của Yoochun, mặc quần áo đâu vào đấy rồi đeo túi sách, âm thầm trốn khỏi nhà Yoochun.

Đêm khuya giữa ngã tư đường, JaeJae liều mạng chạy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bé muốn đi tìm “papa” của bé, chạy đến tìm hắn, nói với hắn JaeJae không cần mẹ nữa. Rất nhanh, thân ảnh nhỏ bé mất hút sau màn đêm u tối . . . . .

“Yunho hyung! Xảy, xảy chuyện rồi!” Hai giờ sáng, Yunho tan ca, mới vừa ra đến cửa quán bar liền thấy Yoochun nghiêng ngả lảo đảo chạy tới.

“Có chuyện gì thế? Đã trễ thế này cậu còn. . . . . .” Yunho đỡ lấy Yoochun, hỏi Changmin đang chạy theo phía sau.

“Hyung, Jae, Jae. . . . . .” Changmin nói không ra hơi.

“JaeJae? JaeJae làm sao? Nói mau!” Yunho túm chặt lấy cổ tay Changmin, lực nắm mạnh mẽ như muốn vặn gãy nó ra.

“Không thấy, không thấy JaeJae !” Yoochun sợ hãi khóc lóc.

“Không thấy ? Sao lại không thấy? Chẳng phải ở nhà cậu sao? Chú Jin không đi đón nó? Làm sao mà không thấy được? Mấy người trông nom kiểu gì thế! ! !” Yunho mắt đỏ ngầu, rít gào lên với Yoochun và Changmin.

“Đều tại em đem chuyện xem mắt của anh nói với đứa nhỏ khiến thằng bé nghĩ ngợi, nửa đêm lén trốn đi rồi. Yoochun tỉnh lại không thấy nó, phát hiện quần áo và túi xách cũng không còn nữa, gọi điện thoại cho anh cũng không bắt máy.” Changmin vội vàng giải thích: “Chú Jin đã đi báo cảnh sát rồi.”

Yunho lấy điện thoại ra mới thấy có vô số cuộc gọi nhỡ, bởi vì trong quán bar rất ồn ào nên không chú ý. Nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều, hắn phải nhanh chóng tìm ra JaeJae, từ nhỏ đến lớn bảo bối lúc nào cũng ở bên mình không rời, đã trễ thế này mà một mình bé con lang thang trên đường, nhỡ có chuyện gì. . . . . .

Càng nghĩ càng sợ hãi, Yunho xoay người bước đi. “Hyung!” Changmin còn định nói gì nhưng lại bị Yunho một phen gạt ra: “Nếu JaeJae có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho mấy người!”

Yunho giống như phát điên, ở trên đường gào hết đông sang tây: “JaeJae! JaeJae! Con đang ở đâu! Trả lời ba đi con! JaeJae!” Cứ không ngừng chạy, không ngừng gào to, tới nỗi cổ họng muốn khản đặc, thế nhưng tăm tích đứa bé vẫn biền biệt.

Đúng lúc đó trời nổi cơn giông, sấm sét chớp nhoáng nổi lên, nháy mắt đất trời một màu trắng xóa. Yunho chạy đến hết hơi, “ùm” một cái ngã nhào trên mặt đất, bây giờ hắn cực kỳ căm hận bản thân, đi xem mắt làm cái quái gì chứ? Tại sao lại không đi đón JaeJae tan học trở về?” Jung Yunho mày đúng là đồ súc sinh! Mày mà thiếu đàn bà đến thế sao?!” Yunho dùng cả hai tay liều mạng tự đập vào đầu mình, càng không ngừng tự trách: “Nếu để lạc mất đứa nhỏ, xem mày còn mặt mũi nào mà sống tiếp đây!” Cả người hắn đều ướt như chuột lột, trên mặt ướt nhẹp không còn phân biệt được đâu là mưa đâu là nước mắt nữa. . . . . .

Giữa trưa ngày hôm sau, Changmin tìm được Yunho trên đường. Chỉ qua một đêm mà hắn cứ như mất hết hồn phách, sắc mặt vàng vọt, hai mắt hõm sâu, miệng ứa ra toàn là nước. Hỏi gì hắn cũng không nói, chỉ một mực dùng giọng nói không còn nghe rõ tiếng liên tục gọi : “JaeJae, JaeJae. . . . . .”

“Hyung. . . . . .” Changmin thấy bộ dạng thế này trong lòng rất khó chịu, không ngừng khuyên hắn đừng nên nóng vội, bảo rằng cảnh sát đã hỗ trợ tìm kiếm. Thế nhưng Yunho một câu cũng không nghe lọt vào tai.

.

Risingsun —— Chuông điện thoại của Changmin vang lên, từ đầu dây bên kia tiếng Yoochun vang lên: “Min à, tìm! Tìm thấy thằng bé rồi!” Yoochun kích động kêu lên qua điện thoại.

Hóa ra tuần cảnh tìm thấy bé JaeJoong bị sốt cao nằm mê man bất tỉnh dưới gầm cầu sông Hàn, liền nhanh chóng báo cho chú Jin, đem đứa nhỏ đến bệnh viện trung tâm.

Yunho nghe tin đã tìm được đứa nhỏ, giật mình một cái liền tỉnh táo lại, chạy như điên tới bệnh viện. Nhìn thấy bảo bối của hắn đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đôi mắt to gắt gao nhắm chặt, cái miệng nhỏ nhắn nứt nẻ được lồng vào bình dưỡng khí, nằm đấy không hề nhúc nhích cứ như đã chết vậy.

Yunho bổ nhào đến bên giường, tức thì đem JaeJae ôm chặt, giọng khàn khàn gọi: “JaeJae à, cục cưng của ba, ba đến rồi đây, ba đến đón bảo bối của ba rồi này, mở mắt ra nhìn ba đi con!” Nước mắt phút chốc trào ra như vỡ đê, Yunho ôm chặt lấy thân thể yếu ớt bé nhỏ của JaeJae, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt: “Bảo bối, đừng ngủ nữa, dậy nhìn ba nào! Đều tại ba, ba thật không phải người, đáng ra ba không nên bỏ lại JaeJae, ba sai rồi, JaeJae tha thứ cho ba đi, JaeJae! Con là tâm can của ba, con không cần ba nữa sao, hả? Con mang theo tim của ba đi rồi, ba sống sao nổi bây giờ, bảo bối của ba, bảo bối. . . . . .”

“Yunho hyung. . . . . .” Yoochun khuyên hắn nên bình tĩnh một chút, nhưng Yunho cái gì cũng nghe không thấy, cứ ôm JaeJae gọi đi gọi lại.

“Pa pa. . . . . .” JaeJoong yếu ớt mở to mắt.

“JaeJae, JaeJae của baa!” Yunho thấy JaeJoong tỉnh lại, vội vàng gọi tên bé.

“Papa, JaeJae hứa sẽ ngoan. . . . . . JaeJae hứa sẽ nghe lời, JaeJae không cần đồ ăn ngon, JaeJae cũng không cần hộp bút chì mới.” bé JaeJoong ho khan, giọng nói đứt quãng: “JaeJae hứa sẽ ngoan mà, papa đừng bỏ JaeJae nha, đợi JaeJae lớn lên rồi sẽ giúp papa nhiều thật là nhiều việc, papa không cần mẹ cũng không cần em trai nữa, có được không?”

“Cục cưng của ba. . . . . .” Yunho khóc không nên lời: “Được, được. Ba không cần ai hết, không muốn ai hết! Ba chỉ cần bảo bối của ba thôi, cục cưng ngoan  . . . . .”

“Papa giữ lời hứa nhé, ngoắc ngoắc tay nào.” JaeJae vươn cái tay nhỏ bé ra khỏi chăn.

“Được, ngoắc tay.” Bàn tay to lớn của Yunho bao lấy ngón tay nho nhỏ của JaeJae: “Ba không cần ai hết, chỉ cần JaeJoong của ba, cả đời này chỉ cần mỗi JaeJoong của ba thôi. . . . . .”

Hết chương 12

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

10 phản hồi

  1. honggai92

     /  28/08/2012

    hức hức cảm động quá, Jaejae bảo bối làm mình cũng đau tim theo
    Yun thật thương yêu cực cưng quá, sau này khỏi đi tìm vợ nữa nha
    Bạn dịch hay thật đấy, cảm ơn bạn ❤

    Phản hồi
  2. Trinh

     /  28/08/2012

    truyen ban edit rat hay!

    Phản hồi
  3. trans là sông Hán, nhưng mà mình để sông Hàn vì Trung Văn này lấy bối cảnh ở Seoul. Ngày xưa phiên âm là sông Hán nhưng bây giờ đều dịch thành sông Hàn- để phân biệt với Hán giang ở TQ…

    Phản hồi
    • Loo

       /  01/09/2012

      Tình hình là tôi beta 10 chương đầu với 7 chương cuối. Soo 15 chương giữa nha.
      Soo bảo càng về cuối cô edit càng chuẩn nháá.
      À mà comt đầu tiên khen cô kìa xD Hehe

      Phản hồi
      • ầy, nếu mà các cô ko bỏ công ra beta lại thì có mà…. :”>
        nhưng mà sắp ngược bớt ngọt
        đúng là càng ngọt tận tim thì càng ngược tận xương T_T

        Phản hồi
    • A vậy để bảo ss Loo sửa lại ạ, vì em thấy trans là sông Hán nên nghĩ là Hán Thủy, ko biết là trước đây sông Hàn cũng có tên phiên âm giống thế ^^

      Phản hồi
  4. Huhu~ cảm động quá đi! *khóc rống*

    Phản hồi
  5. thuy nghiem

     /  27/10/2012

    oà, thế là thề ước rồi nhé, sau này đừng có hòng mà bỏ nhau :-J

    Phản hồi
  6. tuôi ứ biết, các người làm tuôi khóc r này T^T cơ mà chương này hay quá , thank mấy bợn editor nhiều ngaaa~~~ *ôm hôn*

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: