Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 14


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử, HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Soo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 14

Lúc ở trên xe JaeJoong càng run rẩy lợi hại hơn, sống chết nắm chặt cánh tay Yunho khóc thút thít, càng khóc càng thương tâm, đợi đến lúc Yunho bế cậu vào đến nhà thì đã không thể khống chế được. JaeJoong mở to hai mắt liều mạng thở, “A —— a —” cậu bắt đầu không thể khống chế mà thét chói tai, điên cuồng như muốn xé rách quần áo Yunho.

“Không có việc gì đâu, không có việc gì đâu, JaeJae, ba ở đây, ba ở bên cạnh cục cưng đây. . . . . .” Yunho gắt gao ôm JaeJoong như đang dỗ dành trẻ nhỏ, hôn lên khóe miệng cậu, đôi mắt, hai má, lại đến môi, đem cậu đặt lên giường, dùng trọng lượng cơ thể mình ngăn chặn JaeJoong giãy giụa tay chân lung tung, tránh làm thương tổn đến chính mình.

JaeJoong sống chết tóm lấy quần áo Yunho, cố nghến lên để càng dựa sát vào hắn hơn, càng khóc không ngừng, lại liên tục há miệng hít thở, rên rỉ đứt quãng, giống như con cá bị tách khỏi nước.

“Ưm.” Yunho cảm thấy ngoài miệng một trận đau đớn, hắn biết, JaeJoong đang cắn môi hắn. JaeJoong chính là như vậy, khi phát bệnh liền biến thành con thú nhỏ không khống chế được, liều mạng cắn xé Yunho.

Cảm thấy trong khoang miệng xộc lên mùi máu tanh, JaeJoong dường như tỉnh táo lại rất nhiều, ôm lấy cổ Yunho, thút tha thút thít gọi: “Ba. . . . . .”

“JaeJae, bảo bối, thấy đỡ hơn chưa?” Yunho hôn lên nước mắt cậu.

“Ba đừng tìm mẹ nha, đừng tìm phụ nữ, chỉ cần JaeJoong, cũng chỉ yêu JaeJoong thôi. . . . . .” JaeJoong đã tiêu hao rất nhiều sức lực, con ngươi nhắm hờ, thì thào nói.

“Cục cưng ngoan, ba chỉ cần cục cưng, vĩnh viễn chỉ cần một mình con. Ngoắc tay nào. . . . . .” Yunho kéo chăn lên đắp cho JaeJoong, ôm cậu nằm xuống.

“Ừm ~” JaeJoong kêu khẽ một tiếng, đem mặt chôn ở trước ngực Yunho: “Không được nuốt lời.” Nói xong nặng nề chìm vào giấc ngủ. . . . . .

.

“Yunho, chú Jin muốn bàn với cháu chuyện này.” Sáng sớm,chú Jin đã đến nhà Yunho, thần thần bí bí giữ chặt Yunho nói có việc tìm hắn.

“Chuyện gì thế ạ?” Yunho nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ, JaeJoong còn chưa dậy. Kỳ nghỉ đông tới rồi, vật nhỏ không có ngày nào ngủ ngon, cũng không cho Yunho thức dậy, quấy hắn chăm mình ngủ. Yunho cười nhạo cậu tiểu tử mười lăm mười sáu tuổi còn trần truồng ngủ, cứ mỗi lần thế, JaeJoong liền rúc vào lòng Yunho, lắc lắc thân mình trơn nhẵn rầm rì về khoa học trái đất, dùng bộ dáng ngày xưa kêu “papa”, “papa”, lại còn gian tà gọi: “Jung Yunho đẹp trai, đến hôn cái nào!” Yunho còn làm ra vẻ cực buồn phiền nói “Haiz! Vậy phải làm sao bây giờ? Con tôi vĩnh viễn ba tuổi, thế này làm sao gả đi đây!”

Gọi Yunho vào phòng khách,chú Jin  mở miệng : “Yunho, tiểu tử cậu hơn ba mươi rồi, thật sự không tính đến chuyện lập gia đình sao ?”

“Chú Jin, cháu đây không phải đang có gia đình rồi sao. Có JaeJoong bên cạnh là quá tốt rồi.” Yunho gãi đầu, đưa đến cho chú Jin một tách trà.

“Tiểu tử thối.” Chú Jin vỗ vỗ bả vai Yunho: “JaeJoong có thể bên cậu cả đời sao! Tương lai sau này nó sẽ cưới vợ, cậu sẽ cô đơn cho xem. Người già cần có bạn, già rồi càng cần bạn, con cái không ở bên mình cũng rất khổ, đừng như chú Jin này, mắt ta sắp lòa một bên rồi.”

“Chú Jin. . . . . . Ha ha, bây giờ cứ thế đi, đến lúc đó nói sau.” Yunho dùng ngón tay vẽ vời lung tung trên mặt bàn trà. Không hiểu vì sao, nghe chú Jin nói đến tương lai JaeJoong sẽ cưới vợ, rồi rời xa mình, tâm liền dâng lên một trận đau đớn.

“Ha ha, đến lúc đó thì khó lắm!” chú Jin hớp một ngụm trà, hạ giọng nói với Yunho: “Tiểu tử, để chú giới thiệu cho cậu một đối tượng nhé.”

“A? Không không không không không không. . . . . .” Yunho lập tức cự tuyệt.

“Tiểu tử cậu chưa gì đã chối là sao? Cậu nghe chú nói cho hết lời đã!” chú Jin cho Yunho một cái phát mạnh, nói tiếp: “Cô gái này là bạn học trung học với Yoochun, ngày xưa từng theo đuổi Yoochun, từ cái hồi trẻ con chưa hiểu chuyện . Ít hơn cậu một tuổi, năm trước vừa ly hôn, không có con cái gì, giờ đang làm trong một cơ quan nhà nước. Chú thấy điều kiện không tồi, hay là cậu đi gặp mặt đi, cô ấy họ Jeon, tên là Jeon Hye Bin.”

“Không được, tuyệt đối không được! Chú Jin, năm JaeJoong sáu tuổi cũng vì chuyện này mà thiếu chút nữa khiến đứa nhỏ. . . . . . Không được, chú cũng biết nó mang ám ảnh trong lòng rồi, việc này tuyệt đối không được.” Yunho lắc đầu như nguầy nguậy, tưởng tượng đến ánh mắt tuyệt vọng cùng tiếng kêu thê lương của JaeJoong lúc phát bệnh mà tâm can Yunho như bị vò nát.

“Tiểu tử ngốc. JaeJae bây giờ là ỷ lại cậu quá mức, sau một thời gian sẽ ổn cả thôi. Nhiều năm như thế, cậu đã hy sinh vì đứa nhỏ nhiều lắm rồi, cũng phải lo lắng cho bản thân đi. . . . . .” chú Jin thở dài, cúi đầu hút thuốc.

“Chú Jin chú đừng nói nữa, việc này cháu nhất định không thể đáp ứng. Vì JaeJoong, cháu sẽ không chung sống cũng không cưới hỏi ai hết. Sau này chú đừng nhắc lại nữa,  hơn nữa ngàn vạn lần đừng để JaeJoong biết, ngàn vạn lần đừng nói a.” Yunho dặn đi dặn lại.

“Biết rồi! Aish! Cậu chiều nó sinh quen rồi.” Chú Jin cũng hết cách.

 Hết chương 14

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

%(count) bình luận

  1. Giờ mới phát hiện bạn Jae ngủ nude! =.=” chắc để dụ dỗ anh Yun nờk~

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: