Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 18


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử, HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Soo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 18

“Jae, JaeJoong, cậu. . . . . . Yêu cả ba mình sao? Cậu như thế nào lại. . . . . .” Junsu không thể tin nổi người trước là JaeJoong mà cậu quen biết, mặc áo sơ mi to lớn của Yunho, hai chân thon dài để trần, cổ áo mở rộng không che được những dấu vết ở bên gáy cùng trước ngực, mái tóc đen rối tung, ánh mắt xinh đẹp hơi sưng đỏ, trên mặt loang lổ nước mắt, cả người cứ như. . . . . .

“JaeJoong, tớ như thế nào lại cảm thấy, cậu hôm nay thoạt nhìn. . . . . .” Junsu nhăn cái mũi: “Có điểm phóng đãng.”

“Su, tớ nên giúp ông ấy, đi hẹn hò.” JaeJoong nhận lấy khăn tay chậm rãi lau mặt. . . . . .

 

Trên đường về nhà Yunho cứ nhớ lại lời Yoochun nói: “Yunho hyung, em không biết phải nói thế nào. Thực ra rất lâu trước đây em đã phát hiện JaeJoong đối với anh có gì đó khác thường. Em với Changmin cũng từng nói qua, cậu ấy bảo đó là vì JaeJoong lần đó lạc đường lại gặp mưa giông, đã bị kinh hãi, tâm lý bị ám ảnh, cho nên đặc biệt sợ việc mất anh, là đứa trẻ lớn lên quá ỷ lại vào anh. Em cũng nghĩ thế, chỉ không là cứ thấy có gì đó không thích hợp nhưng không nói ra được. Mà anh đối với JaeJoong lại thật là tốt, đây là bọn em không có nói quá, nói anh vừa là cha vừa là mẹ tuyệt đối không ngoa, em còn nhắc Changmin, chờ sinh đứa nhỏ, nếu anh ấy có thể được bằng một nửa anh thì cục cưng của chúng em đã có phúc lắm rồi. Nhưng mà, Yunho hyung, anh có cảm thấy, anh đối với JaeJoong, cũng có chút……..Nói như thế nào nhỉ, có điểm kì quái. Cha mẹ cưng chiều con trẻ, đây là chuyện quá bình thường, đứa nhỏ của em còn chưa sinh ra, Changmin đã ngày nào cũng cầm sách giáo dục trẻ con để nghiên cứu, mỗi ngày đều ôm bụng kể chuyện cố tích, tất cả đều là đương nhiên, cha mẹ nào mà chẳng như vậy. Nhưng mà Yunho hyung, anh, anh lại không giống bình thường. Ánh mắt anh nhìn JaeJoong, có loại cảm giác đặc biệt, không phải là cảm giác yêu thương của cha với con. . . . . , còn giống như ẩn chứa gì đó bên trong. Nói anh đừng cười, em cảm thấy có lúc anh nhìn JaeJoong, có điểm giống như Changmin nhìn em vậy, nhưng hồi trước thì không thế, chỉ đến hai năm gần đây thằng bé lớn lên, cảm giác anh nhìn nó càng ngày càng rõ, có lẽ. . . . . .”

“Không thể nào!” Yunho cố sức lắc đầu,  muốn đem cái loại ý niệm trong đầu này đuổi đi thật xa. Rõ ràng là con mình, một tay nuôi lớn, như thế nào lại sinh ra cái tình cảm gì khác. Nhưng mà……..Chuyện buổi sáng biết giải thích thế nào? Đến bây giờ bản thân vẫn còn nhớ rõ mồn một hương vị của JaeJoong, làm cho mình lửa nóng hừng hực, suýt nữa mất đi lý trí. . . . . .

“Rốt cục phải đối mặt như thế nào đây?” Yunho cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi. Đột nhiên nhớ tới lúc chạy đi bỏ lại JaeJoong cả người trần trụi nằm  ngửa trên sô pha liệu có sao không. Nghĩ vậy vội chạy nhanh về nhà.

Lúc về đến nhà JaeJoong đã nấu xong cơm tối. JaeJoong rất giỏi nấu nướng, hồi mới tám chín tuổi còn chưa cao hơn bệ bếp là mấy đã học tay nghề từ dì Song chủ quán ăn, lúc nào Yunho nấu cơm cũng đứng cạnh phụ giúp, mười một mười hai đã tự mình nấu được đồ ăn ngon, Yunho bị bệnh dạ dày từ nhỏ, toàn bộ đều nhờ vào JaeJoong chăm sóc mới dần dần khôi phục.

“JaeJoong, ba. . . . . .” Yunho không biết nên đối mặt với JaeJoong thế nào, buổi sáng thiếu chút nữa bắt nạt cậu, hiện tại thật không biết mở lời thế nào.

“Ăn cơm đi, buổi tối còn phải tới quán bar.” JaeJoong đặt bát cơm đến trước mặt Yunho, đem đôi đũa cho hắn.

“Ừ.” Yunho xấu hổ nhận lấy đũa, cúi đầu ăn cơm.

JaeJoong ngồi đối diện hắn, hai người một câu cũng không nói, không khí trên bàn ăn nặng nề dị thường.

“Ưm. . . . . .” Yunho thấy bữa cơm này thật là khó nuốt, muốn tìm chuyện để nói, ngẩng đầu lại thấy JaeJoong ngẩn người, bát cơm trước mặt một miếng cũng chưa động. Yunho không biết nói cái gì cho phải, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào JaeJoong, nhìn mãi nhìn mãi, liền thấy một giọt nước mắt từ từ chảy xuống.

“JaeJoong!” Yunho cảm thấy có thứ gì đó ở trong ngực ép hắn không thở nổi, nước mắt JaeJoong giống như khảm vào lòng mình, đốt tâm hắn đau đớn, hắn như ngày xưa quỳ xuống trước mặt JaeJoong: “JaeJoong, là ba không đúng, ba không phải người, không nên khi dễ con, con đánh mắng ba đi, JaeJoong, tất cả là lỗi của ba.”

JaeJoong chậm rãi cúi xuống nhìn Yunho, vươn tay vuốt ve đầu và hai má hắn, ôn nhu mỉm cười: “Không có, ba không có sai. Jung Yunho là đệ nhất thiên hạ. . . . . . Là người ba tốt, đúng không? Đi hẹn hò đi, tìm một nữ nhân tốt, JaeJoong muốn có mẹ.” JaeJoong dùng ánh mắt dịu dàng khen Yunho: “Jung Yunho đẹp trai, hôn cái nào.” Nói xong cúi đầu chậm rãi hôn lên môi Yunho, cứ để yên hồi lâu như vậy không nhúc nhích, sau đó khẽ cắn lên môi Yunho một chút, rồi chậm rãi rời đi, lại dùng ngón tay nhẹ nhàng miết qua: “Về sau, không bao giờ …làm như vậy nữa .”

“JaeJoong!” Yunho một phen ôm lấy JaeJoong: “Con à, đều là ba không tốt, ba là súc sinh, JaeJoong, tha thứ cho ba đi. . . . . .”

“Đừng kích động, ăn cơm nhanh lên đi, nếu không lại đau dạ dày.” JaeJoong chậm rãi lách ra khỏi cái ôm ấp của Yunho: “Ba đã làm gì? Con tất cả, đã quên.”

 

Hết chương 18

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

%(count) bình luận

  1. thuy nghiem

     /  27/10/2012

    bắt đầu sad đây! *com nhảm*

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: