Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 19


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử, HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Soo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 19

Sau hôm đó dường như tất cả đều khôi phục lại bình thường, nhưng Yunho biết, hai người họ đã không còn như trước. Những ngày nghỉ thay vì đi học thì JaeJoong chú tâm nấu cơm giặt, buổi tối đến quán bar giúp tiếp khách. Có điều cậu không một mực tránh né Yunho nhưng cũng chẳng quấn quýt lấy hắn, cũng rất ít nói chuyện với hắn. Ban đêm luôn tìm cớ không ngủ trong phòng ngủ mà trốn vào thư phòng, đêm nào cũng như vậy. Nửa tháng ngắn ngủi trôi qua, JaeJoong đã mang bộ dáng tiều tụy đến không thể nào hơn được.

Yunho đau lòng không thôi, lại không cách nào mở miệng, bởi vì JaeJoong lúc nào thấy hắn cũng đều tươi cười, chỉ có điều Yunho thấy mặt cậu tái nhợt, cặp mắt to tràn đầy ý cười thật xinh đẹp, nhưng thật trống rỗng.

Thật ra Yunho cũng rất chật vật, không được ôm thân thể mềm mại của JaeJoong, không được hôn đôi môi ngọt ngào kia, không được nghe thanh âm rầm rì khi cậu làm nũng với hắn, cũng không được nhìn bộ dáng cười tinh quái của cậu, tất cả những thứ đó đều bị JaeJoong thay bằng cái mỉm cười vừa dịu dàng vừa thê lương, khiến Yunho cảm thấy trống trải nặng nề……

 

Mở cửa thư phòng, JaeJoong ngồi trong bóng tối trước bàn học, vẫn không nhúc nhích. Tùy tay ấn công tắc đèn bàn, ánh sáng thình lình chiếu rọi làm cậu nheo mắt lại.

“JaeJoong, ba xin con, trở về phòng ngủ, được không?” Yunho tiến đến lay vai JaeJoong.

“Ba đi ngủ đi, con muốn ngồi thêm lúc nữa.” Vẫn là mỉm cười như vậy, sắp đem Yunho bức đến điên rồi.

“JaeJoong, xin con đừng như vậy, được chứ, chúng ta quay lại như trước đi, ba giúp con tắm rửa, sau đó ôm con đi ngủ, ba ôm con ngủ, được không?” Yunho đem JaeJoong bế lên đùi, gần như van nài.

“Không được.” JaeJoong nhẹ nhàng lắc đầu.

“Vì sao hả JaeJoong, con hận ba sao? Hận ba ngày đó khi dễ con……”

“Không, ba.”JaeJoong nhẹ nhàng vuốt tóc Yunho: “Con chỉ là muốn…… Từ bỏ ba.”

Từ hôm đó, Yunho tiều tụy, JaeJoong càng tiều tụy hơn.

Bị JaeJoong ép, Yunho cùng cô gái tên Jeon Hye Bin gặp mặt, nhưng đầu óc Yunho đều là hình dáng của JaeJoong, nháy mắt liền tháy ánh mắt tuyệt vọng mỉm cười tái nhợt của JaeJoong. Có lúc Yunho nhầm gọi Hye Bin thành JaeJoong. Miễn cưỡng kiên trì không được một tuần, Yunho lấy cớ tính cách không hợp nhau, lại quay về cuộc sống độc thân.

Thoắt cái trời bắt đầu nóng lên, JaeJoong chuẩn bị thi cuối kì, áp lực học tập lại thêm chuyện Yunho, thân thể ngày càng kém. Sau mấy lần bị Yunho làm um lên JaeJoong miễn cưỡng bắt đầu trở lại như trước, buổi tối lại ngủ bên Yunho. Thực sự JaeJoong sao có thể không muốn thân thiết với Yunho, có điều cậu bắt đầu phát hiện, chính mình có cảm tình khác thường với Yunho, tuy rằng cậu không lý giải được rõ ràng là loại cảm giác gì, nhưng âm thầm thấy được, đó là sai trái.

Cậu tâm sự với Junsu, Junsu tư tưởng đơn thuần, không thể lý giải được cảm giác của JaeJoong, nhưng lại thường xuyên khuyên giải cậu, đời người ngắn ngủi, quan trọng nhất là sống vui vẻ, nếu ngày nào cũng sống trong phiền muộn thì còn có ý nghĩa gì. Mắt còn sáng rỡ lên nói: “Nếu là tình yêu thật, thì tớ giải thích cho cậu, giữ bí mật cho cậu, tớ bên cậu. Có điều, cậu phải giúp tớ nói với chú Jung đem tất cả động tác nhảy hôm trước dạy cho tớ nhé!” JaeJoong lắc đầu cười nhạo cậu: “Cái tên ngốc khôn lỏi này.” Liền rượt đuổi Junsu thật dã man.

Hôm nay tan học, JaeJoong vừa cùng Junsu sóng bước ra khỏi cổng trường đã có tiếng người gọi lại. Nhìn lại, hóa ra là một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, ăn mặc sang trọng, vừa nhìn là biết phu nhân nhà giàu có.

“Xin hỏi, cô có việc gì thế?” Junsu hỏi.

“A, xin hỏi cháu có phải tên là Jung JaeJoong không?” Người phụ nữ nhìn chằm chằm JaeJoong, ánh mắt thực phức tạp.

“Đúng vậy, xin hỏi cô có chuyện gì?” Không biết vì sao, JaeJoong ở trước mặt người phụ nữ này lại dâng lên một dòng cảm xúc kì quái.

“JaeJoong, JaeJoong……” Người phụ nữ lặp đi lặp lại tên JaeJoong, kéo mạnh tay áo JaeJoong, liếc mắt thấy trên cổ cậu có một vết bớt hình tròn, lập tức trở nên kích động, giữ chặt hai vai JaeJoong: “JaeJoong! JaeJoong! Con của mẹ, đúng là con của mẹ rồi! Ôi con tôi……”

“Cô nói gì vậy!” JaeJoong giãy ra: “Cô đang nói gì thế? Cháu không biết cô!”

 

Hết chương 19

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2 phản hồi

  1. ơ sao k có gì hết thế này nhà ơi

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: