Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 24


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử, HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Soo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 24

Sau khi JaeJoong xuất viện, Eun Hye chính thức đệ đơn lên tòa án, yêu cầu đòi lại quyền giám hộ JaeJoong. Yunho từ chối hòa giải, chấp nhận đơn kiện của Eun Hye. Vì Changmin là tiến sĩ luật nên đương nhiên sẽ đảm nhận vị trí luật sư biện hộ cho anh em mình, vì vụ việc này mà làm đủ điều tra, thu thập tư liệu, liên hệ nhân chứng.

Phiên tòa hôm đó trừ Yoochun có em bé ở nhà không thể ra ngoài, tất cả nhân chứng, bao gồm Junsu, cha mẹ Junsu cùng cô giáo, dì Song, chú Jin, thậm chí ngay cả Go Eun Ah và Jeon Hye Bin cũng tới nghe thẩm, mà Yoochun cũng chuẩn bị chứng thư dài đến hơn mười trang. Eun Hye lấy cớ Yunho không để ý tâm tư của đứa con, chỉ trích hắn vô trách nhiệm, khiến JaeJoong tự sát, thêm nữa đưa ra điều kiện đầy đủ của mình, lại còn có trợ giúp từ bên trong. Mà bên phía Yunho, Changmin lấy thân phận bạn tốt cũng là luật sư của Yunho, kể lại từ khi Yunho nhặt được JaeJoong, ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng cậu như thế nào, lại chỉ trích Eun Hye năm đó đã vứt bỏ JaeJoong là cực kì vô nhân đạo, là hành vi vô trách nhiệm. Nhóm nhân chứng cũng đều làm chứng trước tòa, chứng minh Yunho đối với JaeJoong yêu thương có thừa, làm tròn bổn phận của người cha, cực kì có trách nhiệm.

 

Cuối cùng, dựa theo trình tự pháp lý, đương sự là JaeJoong được gọi ra trình bày. Cậu chậm rãi đi theo cảnh sát tiến vào tòa án, đứng ở giữa Yunho và Eun Hye. Quan tòa nghiêm túc nói với cậu: “Jung JaeJoong, là đương sự trực tiếp của vụ việc, mời cậu trình bày lập trường cùng mong muốn của mình, đồng thời quyết định lựa chọn một trong hai bên làm người giám hộ của mình.”

“Tôi……” JaeJoong chậm rãi mở miệng, thanh âm không lớn, nhưng đủ để cho mỗi người ở đây đều nghe được rõ ràng: “Thực sự, tôi không biết phải nói thế nào, tôi không hận mẹ đẻ, rất biết ơn bà đã sinh ra tôi, hơn nữa, quan trọng nhất là, tôi phải cảm ơn bà đã bỏ rơi tôi.”

Lời vừa ra khỏi miệng, khiến cho cả tòa án đều kinh ngạc.

JaeJoong ngừng một lúc, nói tiếp: “Nếu mẹ đẻ tôi không sinh ra tôi, không vứt bỏ tôi, tôi sẽ không có cơ hội gặp được người đàn ông tốt nhất trên thế giới này.” Cậu xoay người lại đối mặt với Yunho, mỉm cười nhìn vào mắt hắn: “Trên thực tế, tôi là do tâm huyết cùng yêu thương của cha nuôi lớn. Ông đã đặt tất cả tình cảm của mình lên tôi. Tôi thừa nhận, từ nhỏ theo ông đúng là không có lấy một ngày sung túc, nhưng tôi tuyệt đối không thấy khổ sở, ngược lại trong lòng tràn đầy là hạnh phúc. Đối với tôi, Jung Yunho, chính là cả thế giới của tôi, ông đã cho tôi tình yêu nhiều hơn cả thiên hạ. Mười lăm năm, bất kể ốm đau hay vui vẻ, vẫn chỉ có một mình ba chăm sóc tôi, chúng tôi đối với nhau chính là sinh mệnh của nhau, nếu rời xa nhau, cả hai đều sẽ sống không nổi. Tôi không quan tâm tương lai như thế nào, đối với tôi mà nói, Jung Yunho, ba của tôi, chính là tương lai của tôi, rời khỏi ông, tôi sẽ không có tương lai , bởi vì nếu không có ông ấy, tôi, sẽ chết……”

JaeJoong đứng trước mặt Yunho bình tĩnh nói ra hết thảy, cậu khóc, Yunho cũng khóc, mọi người ở đây đều rơi nước mắt, kể cả Eun Hye…..

Pháp luật công minh. Sau khi bồi thẩm đoàn hội ý, tòa cuối cùng quyết định: Bác bỏ đơn của nguyên cáo Yoon Eun Hye, Jung Yunho tiếp tục đảm nhiệm vai trò người giám hộ của Jung JaeJoong. Sau khi nghe tuyên án, tiếng hoan hô nhảy mừng vang khắp tòa.

Ra ngoài, Eun Hye nắm lấy tay JaeJoong: “Con à, mẹ đã thua kiện. Nhưng mẹ không tiếc nuối, bởi vì mẹ biết được, có người so với mẹ có tư cách yêu thương con, bảo hộ con hơn mẹ.” Eun Hye quay đầu nói với Yunho: “Anh Jung, để cảm tạ anh mười lăm năm qua đã cẩn thận chăm sóc JaeJoong, đây là một khoản tiền, anh nhất định phải nhận lấy. Đây không phải là bố thí, hoàn toàn là một chút tâm ý của tôi, coi như là chi phí nuôi nấng JaeJoong, ngàn vạn lần xin anh đừng từ chối, đây là việc duy nhất mà kẻ không xứng đáng làm mẹ như tôi có thể làm được.”

“Yunho hyung, anh nhận đi, đừng làm khó chị Eun Hye.” Changmin đi tới vỗ vỗ vai Yunho.

“JaeJoong.” Eun Hye ôm JaeJoong vào lòng, khóc: “JaeJoong, mẹ thực xin lỗi con. Mẹ biết con sẽ không dễ dàng tha thứ cho mẹ, nhưng con phải nhớ kĩ, mẹ vĩnh viễn luôn nghĩ về con. Sau này có chuyện gì cần mẹ giúp đỡ, ngàn vạn lần nhớ rõ phải nói cho mẹ biết, mẹ nhất định sẽ tìm đủ mọi cách giúp con. Tuy rằng con không muốn về Nhật Bản với mẹ, nhưng tất cả những gì mẹ có, toàn bộ vẫn là của con. Con là người thân duy nhất của mẹ trên thế giới này….” Eun Hye ôm JaeJoong, khóc không thành tiếng.

“Con không trách dì.” JaeJoong ôm lại Eun Hye, dù sao cũng cũng là người mẹ có quan hệ máu mủ với mình, JaeJoong cũng khóc: “Đừng cảm thấy nợ nần gì con, mẹ.”

“JaeJoong! JaeJoong ngoan của mẹ!” Một tiếng mẹ khiến cho tất cả ân oán khúc mắc, phút chốc tan thành mây khói……

Hết chương 24

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

%(count) bình luận

  1. thuy nghiem

     /  27/10/2012

    dù sao cũng là tình mẫu tử, dù thế nào đi nữa cũng không thể bỏ được! 🙂

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: