Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 32 – Hoàn


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử, HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Loo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 32

“Alo, ai vậy?” Sáng sớm Junsu bị tiếng chuông di động đánh thức, vò tung mái tóc rối như tổ quạ, mắt nhắm mắt mở, dùng giọng cực độ khó chịu bắt máy.

“Su.” Từ đầu kia điện thoại truyền đến thanh âm yếu ớt của JaeJoong.

Junsu tỉnh táo lại không ít, xoay người ngồi dậy: “JaeJoong? Cậu, cậu làm sao vậy?”

Trầm mặc một lát, bên trong truyền đến thanh âm nức nở của JaeJoong: “Su. Jung Yunho, ba không cần tớ nữa.”

“Hả?” Junsu đã hoàn toàn tỉnh táo: “Rốt cục là chuyện gì?”

“JaeJoong, ăn một chút gì đi.” Bữa sáng Yunho bưng một bát cháo loãng đi vào phòng ngủ.

Sau chuyện quan hệ hôm đó JaeJoong bị sốt cao, Yunho không thể không gác lại chuyện liên hệ với Eun Hye. Hai ngày nay hắn vẫn không dám đối mặt với JaeJoong, cả ngày thất thần, nhắm mắt lại liền thấy dáng vẻ JaeJoong uyển chuyển vặn vẹo dưới thân, bên tai dường như có thể nghe thấy thanh âm rên rỉ mị hoặc trên giường của cậu. Mỗi lúc như vậy hắn lại đánh thật mạnh vào đầu mình, không ngừng tự trách chuyện mình đã xâm phạm cậu. Nhưng không muốn cũng phải đối mặt, JaeJoong ốm thì không thể không quản, sau đó lại sợ cậu có ý định dại dột, tuy tránh mặt nhưng lại âm thầm theo dõi, qua vài ngày ngắn ngủi, hắn đã gầy đi trông thấy.

“Gối ngoan, bảo bối kể cho cậu nghe chuyện xưa.” Yunho vừa vào cửa, liền thấy JaeJoong ôm gối đầu ngây ngô cười: “Ngày xưa, có một đứa bé, từ hồi nó còn bé xíu, mẹ nó đã không cần nó.”

“JaeJoong, con, con làm gì vậy?” Yunho đặt khay cháo xuống bàn: “Nào, ăn chút gì đi.”

“Sau đó nha, nó được một người tốt nhặt được.” JaeJoong như không phát hiện Yunho bên cạnh, tiếp tục ôm gối đầu kể chuyện. “Người tốt đó đối với đứa bé vô cùng vô cùng tốt, quý trọng nó như sinh mệnh, nhưng mà, đứa bé đó rất xấu.”

“JaeJoong? JaeJoong à! Con làm sao vậy?” Yunho vươn tay huơ lộn xộn trước mặt cậu, nhưng cậu vẫn không có phản ứng.

“Đứa trẻ này rất xấu, nó không cho người tốt kia kết hôn, phá hoại hạnh phúc của người ấy, cậu nói xem nó có phải là xấu lắm không? Jung Yunho…haha, ba thật là một người đàn ông quá tốt.” JaeJoong ôm gối đầu, đưa tay xấu hổ che miệng nở nụ cười.

“JaeJoong à, con làm sao thế? Ngoan? Nhìn ba này, JaeJoong à!” Yunho sợ đến lạc giọng, lay vai cậu, mà cậu vẫn như cũ dịu dàng cười nói với chiếc gối trong lòng: “Sau đó, đứa bé phá hoại ấy, làm những chuyện rất rất xấu, vô cùng hèn hạ, làm cho người tốt kia bị vấy bẩn, haha, nó đã không còn là mình nữa rồi.” JaeJoong giương đôi mắt trống rỗng lên mỉm cười, một giọt nước mắt trong suốt chậm rãi chảy xuống…

“JaeJoong à, nghe ba nói, JaeJoong ngoan, bé ngoan, nhìn ba này!” Hắn ôm lấy cậu, ghé vào bên tai dỗ dành.

“Đứa bé đó rất xấu đúng không? Ha ha, thật sự không biết tốt xấu. Nói cho cậu một bí mật nhé.” JaeJoong đem miệng áp lên gối đầu, nhỏ giọng nói: “Tớ rất yêu rất yêu Jung Yunho, là tình yêu đấy. Này! Không được nói cho người khác, sẽ bị chê cười đấy.” JaeJoong xấu hổ cười: “Lúc ba hôn môi tớ, còn vói lưỡi vào miệng tớ cơ. Haha, Jung Yunho ba của tớ, là người đàn ông tốt nhất. Haha, phải giữ bí mật nhé! Gối ngoan…”

“JaeJoong, con làm sao thế! Đừng làm ba sợ, đừng dọa ba mà! Thằng nhóc này, nhìn ba đi!” Yunho hai má đẫm nước mắt loạng choạng đỡ lấy JaeJoong.

“Ba không cần tớ, tớ đã làm bẩn ba mất rồi. Ha hả, tình yêu của tớ, thật bẩn có phải không…” Cậu thì thào nói xong, lại như trước mỉm cười.

“Không phải JaeJoong à, không phải!Tình yêu của JaeJoong rất đẹp, rất sạch sẽ! JaeJoong là bảo bối của ba, một chút cũng không bẩn! JaeJoong, ba xin con, xin con, nói chuyện với ba đi!” Yunho nhào vào lòng cậu đau đớn khóc. Hắn lúc này hận bản thân thấu xương: “Mình rốt cuộc đang làm cái gì thế này! Khốn nạn!” Rõ ràng đối với JaeJoong có cảm giác hơn cả tình thân, vì sao lại yếu đuối không dám thừa nhận! Một bên hận mình nhát gan như rùa rụt cổ, một bên lại tham lam hưởng thụ hạnh phúc có JaeJoong bên cạnh. Hiện tại cả thân thể cậu cũng đã thuộc về mình, lại vô trách nhiệm đẩy cậu đi để trốn tránh. Đạo đức luân thường quái qủy gì, hắn bây giờ đã hại cậu thành cái dạng này, đạo đức kia có thể chữa khỏi cậu được sao! Bản thân luôn tâm tâm niệm niệm nói yêu cậu, vì cậu mà trăn trở, mà suy nghĩ, kết quả lại hại cậu thành một kẻ điên dại thế này. JaeJoong của hắn, bảo bối của hắn, hóa ra yêu hắn đến thế, mà bản thân lại hết lần này đến lần khác tổn thương cậu…..

“Bảo bối! Con ngoan, ba sai rồi, ba đáng chết!” Yunho hôn lên môi JaeJoong, ánh mắt cậu vẫn đang thất thần. “Ba yêu con! Là tình yêu! Ba đối với JaeJoong của ba, là tình yêu! Ba không bao giờ… rời khỏi con nữa, vĩnh viễn không bao giờ buông con ra nữa đâu…!”

“Ba, còn muốn JaeJoong không?” JaeJoong chậm rãi đem ánh mắt quét lên người hắn: “Sẽ không buông tay nữa sao?”

“Sẽ không! Chết cũng không!” Yunho vùi đầu thật sâu vào ngực JaeJoong, dùng sức hít lấy hương vị của riêng cậu.

“JaeJoong còn có thể được ba yêu không? Được ba ôm, được ba hôn không?” JaeJoong si ngốc hỏi.

“Nhất định rồi, ba mỗi ngày đều ôm bảo bối, hôn bảo bối. Chúng ta sẽ còn làm rất nhiều thứ, rất nhiều chuyện yêu đương. Được không? Ngoắc tay nào!” Yunho vội vàng đồng ý, chỉ cần JaeJoong của hắn có thể khỏe mạnh trở lại, bắt hắn phải chết cũng cam lòng.

“Là thật sao? Tình yêu của con, không bẩn sao?” Nước mắt trong veo lăn dài trên khóe mi, cậu cúi đầu.

“Không bẩn, JaeJoong của ba là thiên sứ, tình yêu của con rất đẹp.” Yunho hôn lên nước mắt ở hai bên má cậu.

“Thế, bây giờ chúng ta đã có thể ân ái sao?” JaeJoong khẽ vuốt lên mặt Yunho: “JaeJoong đối với ba, là tình yêu.”

“Bảo bối, chúng ta sẽ phải làm cả đời.” Yunho hôn lên làn môi ngọt ngào, chậm rãi áp đảo bao phủ lên bảo bối ở trên giường…

——–

“Tôi nói, mười đô la kia, anh là thầy bói đấy à? Ừ mà cũng không sao, nhưng đừng để bị thần linh phạt tội!” Junsu trù ẻo, hút nước cam rồn rột.

“Đương nhiên! Còn không nhìn xem tôi là ai! Anh đây biệt danh nhất chiêu tiên! Tôi cũng không tin Jung Yunho kia không có ý kia với JaeJoong! Nếu không, tôi sẽ bị sét đánh!” Siwon nhe nanh trợn mắt xoa chỗ gò má bị đấm đã chuyển từ xanh sang tím: “Ôi, cái mặt của tôi sao lại bị đau thế này! Cậu không nhận ra hắn ta hôm đó ăn cả một thùng dấm chua sao! Hơn nữa, hắn ta nếu không yêu JaeJoong thì tôi sẽ có thể…… Cậu lấy cái gì ra đấy? Này này…”

“Ừ, nói có lý! Tôi bấm điện thoại hỏi một chút, xem có đúng không.” Junsu vừa nói vừa lôi điện thoại ra.

“Cậu cứ nghỉ ngơi đi!” Siwon vội vàng giật lấy điện thoại: “Cậu làm vậy người ta sẽ không biết ơn đâu, còn làm hỏng chuyện nữa à! Tôi nói cho cậu biết, sau này nên chuyện, cậu phải nghĩ cách làm cho ba của JaeJoong đồng ý cho tôi nghiên cứu đấy!”

“Ai ya! Biết rồi!Buông ra!”

Trên giường ngủ nhà Yunho.

“Ưm ~ Yunnie, chỗ đó, đúng……” JaeJoong bất mãn vặn vẹo cái eo thon nhỏ.

“Gọi ba đi nào…. ” Yunho cố ý dùng hạ thân cọ xát cửa vào tiểu huyệt phấn hồng của JaeJoong.

“Ưm ~ không gọi, ưm ~” JaeJoong khó nhịn nâng cánh mông lên chạm vào đỉnh dục vọng của Yunho.

“Không gọi sẽ không cho!” Yunho xấu xa cười.

“Ưm ~ papa ~ bảo bối muốn, ưm ~” JaeJoong nũng nịu như hồi còn bé.

“Tiểu yêu tinh này!!” Yunho chậm rãi tiến nhập thân thể cậu. “JaeJoong à, ba yêu con.”

“Ưm ~ a —— ưm ~ Yunnie! Ba, con yêu ba!”

Hết chương 32

~ Toàn văn hoàn ~

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

6 phản hồi

  1. Hoàn rồi hoàn rồi, chúc mừng nhà Hoàn dc 1 bộ nữa
    Kết thúc viên mãn, cha con đã thành thật iu nhau rồi *tung bông*
    Cơ mà còn muốn 1,2 chap nữa cơ, thế này hơi hẵng quá. ^^

    Phản hồi
  2. chuc mung chuc mung nang a~~ *tung bong* cuoi cung cung hoan ^^ that hanh phuc ngot ngao a. Tip tuc ung ho nha nang nao… fighting!!!!!!!!

    Phản hồi
  3. Ca heo nho

     /  17/09/2012

    Cuối cùng cũng hoàn rồi, chúc mừng bạn lại hoàn thêm một bộ. Thật sự mình rất thích tính cách của Jae trong fic này, vừa ngây thơ lại có một chút gì đó gian gian sao ấy.

    Cảm ơn bạn đã edit fic này, fic rất dễ thương.

    Phản hồi
    • Loo

       /  17/09/2012

      Sẽ gửi lời cảm ơn của bạn đến Editor của chúng ta <33333

      Cảm ơn đã theo dõi và ủng hộ xD ~ *tay tim*

      Phản hồi
  4. Ta đọc xong rồi mới vào com cho nàng đây, thật tội lỗi quá :”>
    Bộ này thật ngọt ngào nga, nàng edit cũng mượt nữa làm ta rất thích 🙂
    Còn mấy bộ nữa ta sẽ ráng mần nhanh gọn mới được ❤

    Phản hồi
  5. myhaenie

     /  11/12/2012

    Ơ thế này là JaeJae chỉ giả vờ thần kinh không bình thường để con gấu đó tỉnh ra thôi chứ bảo bối đâu có bị sao đâu phải không bạn? Mà công nhận là lời văn của fic này được edit cục kỳ hay ! thank bạn nhiều nhé

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: