Ba ba, ta yêu ngươi – Chương 12


Title: Ba ba, ta yêu ngươi

Tên gốc: 爸爸我爱你

Tác giả: 在耗子的心中

Nguồn raw: Dục Gia Điếm

Thể loại: Trung văn YoonJae, Hiện đại, phụ tử, nhất công nhất thụ, hơi ngược, sinh tử, HE

Trans: QT & GGT

Editor: Omaidaoluvkjj

Beta: Soo

Tình trạng bản gốc: 32 chương – Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

****

Chương 12

Changmin cũng biết mình đã lắm lời, nên liền chạy đến giúp sức dỗ dành bé con. Thế nhưng từ đầu tới cuối bé JaeJae vẫn không chịu nói câu nào.

Hơn mười một giờ đêm, JaeJae len lén tỉnh dậy, nhẹ nhàng chui ra khỏi vòng tay của Yoochun, mặc quần áo đâu vào đấy rồi đeo túi sách, âm thầm trốn khỏi nhà Yoochun.

Đêm khuya giữa ngã tư đường, JaeJae liều mạng chạy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bé muốn đi tìm “papa” của bé, chạy đến tìm hắn, nói với hắn JaeJae không cần mẹ nữa. Rất nhanh, thân ảnh nhỏ bé mất hút sau màn đêm u tối . . . . .

“Yunho hyung! Xảy, xảy chuyện rồi!” Hai giờ sáng, Yunho tan ca, mới vừa ra đến cửa quán bar liền thấy Yoochun nghiêng ngả lảo đảo chạy tới.

“Có chuyện gì thế? Đã trễ thế này cậu còn. . . . . .” Yunho đỡ lấy Yoochun, hỏi Changmin đang chạy theo phía sau.

“Hyung, Jae, Jae. . . . . .” Changmin nói không ra hơi.

“JaeJae? JaeJae làm sao? Nói mau!” Yunho túm chặt lấy cổ tay Changmin, lực nắm mạnh mẽ như muốn vặn gãy nó ra.

“Không thấy, không thấy JaeJae !” Yoochun sợ hãi khóc lóc.

“Không thấy ? Sao lại không thấy? Chẳng phải ở nhà cậu sao? Chú Jin không đi đón nó? Làm sao mà không thấy được? Mấy người trông nom kiểu gì thế! ! !” Yunho mắt đỏ ngầu, rít gào lên với Yoochun và Changmin. (more…)

Có kẽ tình yêu không hề đau khổ – Chương 7


Title: Có thể ái tình cũng không thương ( 或许爱情并不伤 )

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ

Tác giả: Thần Anh

Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, cường công cường thụ, sinh tử văn.

Nguồn: Thư Khố

Trans: QT

Edit: Loo

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng bản edit: Đang tiến hành

*****

Chương 7: Màu tím

Cửa lớn phòng họp mở ra, các đại biểu đến dự Hội nghị thường kì đã đến chờ từ sớm đều đứng dậy như thường lệ nghênh đón chủ trì Hội nghị là Chủ tịch hội đồng quản trị và Tổng giám đốc Đỉnh Thương.

Tiếng giày cao gót nện lên sàn đá phát ra âm thanh “cộp cộp” đều đều vang lên bên tai các đại biểu, tất cả đều như bị chấn động.

Ai cũng biết, kể từ khi thiếu phu nhân ra đi, Thương gia đã không còn bóng dáng một nhân vật nữ nào nữa. Nhưng sau cánh cửa kia lại là một người phụ nữ, không biết đang diễn vai gì đây?!

Ánh mắt Hàn Mộc được tiếp xúc với một dải hoa violet (*) tím ngát, không hiểu sao có một cảm giác bất an mãnh liệt đang cuồn cuộn dâng lên.

Quần áo, phụ kiện, phục trang hết sức tinh xảo, cử chỉ khéo léo, toàn thân tỏa ra hơi thở thành thục chuẩn mực của một người phụ nữ giỏi giang thành đạt. Thương lão thái gia đứng bên cạnh mỉm cười, cô ấy là nhân vật nào ở Thương gia? Dường như Hạo Xa chưa bao giờ đề cập qua.

Mà thực ra, Thương Hạo Xa cũng rất ít khi nói với hắn về chuyện của Thương gia. (more…)

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ – Chương 6


Title: Có thể ái tình cũng không thương ( 或许爱情并不伤 )

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ

Tác giả: Thần Anh

Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, cường công cường thụ, sinh tử văn.

Nguồn: Thư Khố

Trans: QT

Edit: Loo

Tình trạng bản gốc: Hoàn

*****

Chương 6: Phẫu thuật

“Này này Tương Lễ Khiêm, tiểu tử cậu thật quá đáng. Vội vàng đem công việc giao cho tôi rồi chạy đi đâu?! Một lời giải thích, một cuộc điện thoại cũng không có. Tôi vừa nói chuyện với trưởng khoa, ca phẫu thuật rất thành công. Bệnh nhân đó đã có thai, cơ thể cũng thích ứng tốt, cũng không cần phải tiêm thêm hoocmôn. Đến giờ này cậu mới nhớ đến phải gọi điện cho tôi a.” Vừa mới biết kết quả cuối cùng của ca phẫu thuật lần trước Tương Lễ Khiêm chuyển giao, Thương Nguyên Xa lập tức nhận được ngay điện thoại của hắn. Đứng cạnh cửa sổ phòng làm việc nhìn nhân viên y tế cùng người nhà bệnh nhân tới tới lui lui, nghĩ đến hắn không chỉ nhờ mình phẫu thuật thay, ngay đến cả khám lại và kiểm tra cũng đều giao lại tất cả, Thương Nguyên Xa lại cảm thấy giận, không đợi bên kia nói được câu nào, Thương nguyên Xa đã không nhịn được mắng vốn hắn một trận.

Chính là, ngay sau đó….

“Cậu nói cái gì?? Tương Lễ Khiêm!!!” Thương Nguyên Xa không chần chừ một giây phút nào, lập tức bật dậy, hướng dãy phòng bệnh tòa lầu đối diện mà chạy. (more…)

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ chương 5


Title: Có thể ái tình cũng không thương ( 或许爱情并不伤 )

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ

Tác giả: Thần Anh

Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, cường công cường thụ, sinh tử văn.

Nguồn: Thư Khố

Trans: QT

Edit: Loo

Tình trạng bản gốc: Hoàn

*****

Chương 5: Khổ sở

“Bác sĩ Thương, xin đợi một chút!”.

Một tay cầm bệnh án, nam nhân khoác áo blue trắng nghe tiếng gọi, dừng chân quay lại. Mày kiếm tinh mâu, mũi cao, ánh mắt kiên nghị  sau cặp kính vuông viền trắng, mang theo hương vị nhã nhặn. Nếu bỏ đôi kính ra, sẽ phát hiện anh cùng Thương Hạo Xa khuôn mặt có ba phần tương tự. Anh là Thương Nguyên Xa, là anh trai của Thương Hạo Xa.

“Bác sĩ Thương, bệnh nhân của bác sĩ Tương có đột biến, cậu ấy đã đi xem. Nhưng vẫn còn một ca nữa, hiện tại mọi người đã vào phòng giải phẫu, nhưng không ai đảm nhận được. Bác sĩ Tương dặn tôi nói lại với anh rằng nếu anh không có việc gấp, vậy nhờ anh đảm nhận giúp cậu ấy, anh nhanh trao đổi với y tá trưởng một chút, rồi chuẩn bị giải phẫu. Đây là bệnh án của bệnh nhân đó.”

Thương Nguyên Xa nhíu mày một chút, càm lấy bệnh án, “Tôi vừa mới tan ca trực, việc gấp thực ra không có. Là ca bệnh thế nào?”

“Cấy ghép phôi thai”

Thương Nguyên Xa cúi đầu lướt qua bệnh án trong tay, cũng không quá phức tạp, bệnh nhân nam, tử cung nhân tạo, thân thể thích ứng tương đối tốt, chuẩn bị phẫu thuật cấy ghép phôi thai vào tử cung.” “Được rồi, cứ giao cho tôi.” (more…)

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ chương 4


Title: Có thể ái tình cũng không thương ( 或许爱情并不伤 )

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ

Tác giả: Thần Anh

Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, cường công cường thụ, sinh tử văn.

Nguồn: Thư Khố

Trans: QT

Edit: Loo

Tình trạng bản gốc: Hoàn

*****

Chương 4: Thói quen

Hàn Mộc ở bệnh viện trông gia gia đến gần trưa, đến khi gia gia thực sự ổn định trở lại, mới rời đi. Trợ lý Phương Địch đến bệnh viện, trực tiếp đưa hắn từ đại sảnh bệnh viện kéo đến công ty, ở phòng họp xin ý kiến về  cái hạng mục quản lí vẫn chưa xong, sau đó triệu tập toàn bộ nhân viên trong hạng mục tiếp tục thảo luận.

Đến khuya, Yuno rốt cục mới trở về có cơ hội vào phòng nghỉ bên cạnh uống cà phê, lúc này hắn mới nhớ Phương Dịch nói điện thoại của hắn đang tắt máy, mở máy, hóa ra là hết pin . Thay pin, Hàn Mộc mới nghe được tin nhắn thoại của Thương Hạo Xa để lại.

Đặt điện thoại trên cửa sổ, Hàn Mộc một tay bưng cà phê, tay còn lại ôm lấy cánh tay kia đứng bên trước cửa sổ. Bóng đêm nồng đậm bao phủ, cả thành phố có vẻ chìm trong yên tĩnh tốt đẹp. Che dấu rất nhiều phiền não, nhưng cũng lộ càng nhiều cô tịch.

“Giám đốc, anh tới xem một chút!”. (more…)

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ chương 3


Title: Có thể ái tình cũng không thương ( 或许爱情并不伤 )

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ

Tác giả: Thần Anh

Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, cường công cường thụ, sinh tử văn.

Nguồn: Thư Khố

Trans: QT

Edit: Loo

Tình trạng bản gốc: Hoàn

*****

Chương 3: Rối rắm.

Hòa hảo lại, ban đầu hai người ở phòng khách triền miên ôm ấp yêu thương nhau, nhưng sau đó, không thể không đi đối mặt với chuyện tình xấu hổ đã xảy ra, còn có nam hài đang ở trong phòng ngủ kia.

“Hạo Xa… Đêm qua, nam hài, hình như là anh dẫn về nhà… Anh uống nhiều quá, cái gì cũng không nhớ rõ . Anh còn tưởng cậu ấy là em… Thực xin lỗi…” Ôm lấy người yêu, Hàn Mộc ghé đầu tựa trên vai Hạo Xa, nhỏ giọng nói.

“Ân… Vậy để cậu ấy đi… Coi như chuyện gì cũng chưa xảy ra…” Thương Hạo Xa đã  hạ quyết tâm, sẽ không để cho người ngoài chen vào giữa hai người bọn họ. Nếu sai lầm đã không thể vãn hồi, chỉ có thể chọn cách để nó qua đi.

Nhưng là, thật sự có thể dứt bỏ được sao…

——————————————————————————- (more…)

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ chương 2


Title: Có thể ái tình cũng không thương ( 或许爱情并不伤 )

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ

Tác giả: Thần Anh

Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, cường công cường thụ, sinh tử văn.

Nguồn: Thư Khố

Trans: QT

Edit: Loo

Tình trạng bản gốc: Hoàn

*****

Chương 2: Nói dối

“Thế nào? Điều kiện như thế còn chưa vừa lòng cậu sao?”

Thương Hạo Xa ngồi sau bàn làm việc, mười ngón tay đan vào nhau, cổ cao, mũi thẳng, ánh mắt khôn khéo sắc bén bắn thẳng vào nam sinh ngồi trước mặt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, thoạt nhìn có vẻ là thông minh. Đã để cho Cổ Hàng điều tra, là một thiếu niên khỏe mạnh, các phương diện còn lại đều tốt, lại nghĩ, một nửa gen có lẽ đã chọn ổn.

“Nếu tôi sinh đứa nhỏ ra, số tiền này tất cả sẽ là của tôi?” Ánh mắt đen nhánh của nam sinh vụt sáng, có chút không thể tin nổi nhìn ông chủ lớn trước mặt.

“Ân, hợp đồng ngay trước mặt cậu. Không cần phải lo lắng, kí tên đi!”

“Được. Tôi kí.” Nhìn hợp đồng trị giá năm mươi vạn trước mặt, thiếu niên khẽ cắn môi hạ quyết tâm.

Tiễn nam hài, Thương Hạo Xa quay lại cầm lên một bản hợp đồng trên bàn, trong lòng bỗng nhiên xẹt qua một tia đau đớn. Đặt tờ giấy lại lên bàn, cậu bước vào phòng nghỉ gần cửa ra vào. (more…)

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ chương 1


Title: Có thể ái tình cũng không thương ( 或许爱情并不伤 )

Có lẽ tình yêu không hề đau khổ

Tác giả: Thần Anh

Thể loại: Đam mĩ, hiện đại, cường công cường thụ, sinh tử văn.

Nguồn: Thư Khố

Trans: QT

Edit: Loo

Tình trạng bản gốc: Hoàn

*****

Chương 1: Mâu thuẫn

Công ty kĩ thuật Tư Hối, mấy năm gần đây nhờ vào sự tiến bộ vượt bậc trong công tác quản lý, nhiều ý tưởng dự án mới lạ, thu hút đầu tư, dĩ nhiên trở nên thịnh vượng vững vàng. Mà đứng đầu công ty thời kì hoàng kim bây giờ, giám đốc, giờ phút này đang ngồi sau bàn làm việc, tay trái nắm chặt, tay phải đỡ trán, hai mắt nhắm nghiền, không hiểu sự tình gì đã phát sinh khiến cho hắn sầu não đến vậy.

“Reng….reng..” Tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên, miễn cưỡng nhấn nút nhận, thanh âm ngọt ngào của thư kí vang lên: “Giám đốc Hàn, bà nhà gọi điện, nhắc anh đừng quên buổi tối về nhà, nhà anh hôm nay có khách…”

“Đã biết, Tiểu Nhạc, đem tài liệu cuộc họp ngày mai sắp xếp kĩ càng, sáng mai để trên bàn làm việc cho tôi. Còn nữa, thu xếp về sớm một chút.”

“Cảm ơn giám đốc!”

Ngắt điện thoại, trong phòng lại khôi phục yên tĩnh. Ánh nắng cuối ngày qua cửa sổ rọi thẳng khắp phòng, nội thất nhuộm một màu vàng nhu hòa ấm áp. Nam nhân vẫn bảo trì một tư thế, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng của chính mình. (more…)

Bất yếu bất yếu phóng khai ngã phiên ngoại


Tên: Bất yếu bất yếu phóng khai ngã

( Không muốn, không muốn, buông! )

Tác giả: Phong Lộng

Thể loại: Nhất thụ, nhất công, ấm áp văn, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

Editor: Loo

Beta: Pizy

*****

Phiên ngoại

Thượng

“Rời giường!” Cực kì cực kì lạ nha ~ bình thường đều là Khổng Văn kêu gọi dỗ dành ta dậy, hôm nay lại là ta đang hống hắn dậy a ~

“Rời gường! Dậy đi nào..” Không nhận được trả lời, ta nhẹ giọng, đáng thương hề hề cầu.

Không có phản ứng.

Ta trợn trắng mắt.

Chịu không nổi!!

“Dậy! Dậy! Dậy dậy dậy!” Cố gắng đấm đá quái vật trên lưng, ta muốn rời giường a ~

Ngoài cửa số nắng lên rồi, trời xanh mây trắng, bãi biển gió thổi thật tươi mát a ~

Vất vả mãi mới được mấy ngày nghỉ, hẳn là phải hảo hảo nghỉ ngơi một chút, rồi mua thật nhiều thứ về khoe mới đúng.

Vì cái gì ta chỉ có thể nhướng cái cổ ra nhòm bãi biển xinh đẹp xa xa  kia ~ vì ta bị cái tên chẳng biết lãng mạn là gì vật ra trên giường, thẳng đến hiện tại trời sáng bảnh mắt ra vẫn còn bị hắn đè trên lưng như thế này.

Khố a …………….

“Đứng dậy! Dậy!…..” Ta kêu to.

Thân hình Khổng Văn như thế, hất hắn ra thật không dễ dàng. Hơn nữa nếu thật sự hất hắn xuống ———- kết quả thật tệ a ~ Ta le lưỡi.

“Khổng Văn, nguyên lai ngươi là tên đại lười biếng nha ~” Ta bất đắc dĩ ghé người thừa nhận sức nặng của hắn.

“Ngươi cứ tiếp tục ngủ, nhưng phải tránh ra cho ta dậy. Ta muốn đi bơi.”

Thật vất vả, người trên lưng rốt cục đã có phản ứng.

Bàn tay thô ráp bắt đầu chạy dọc đùi trong của ta, âm thanh xấu xa truyền đến: “Không nghĩ ra ngươi vẫn còn sức lực bơi lội, đêm qua có phải ta còn chưa đủ cố gắng?”

“Không được sờ nữa!” Ta hét ầm lên, cái tay xấu xa kia sắp chạm tới khu vực nguy hiểm.

Như hưởng ứng, hắn nâng bộ vị trọng yếu của ta lên.

“Ô….” Ta khẽ hé miệng ———– tự trách mình sai lầm đã đi khiêu khích tính bá đạo của Khổng Văn.

“Thoải mái sao?” Thanh âm trầm thấp phả vào bên tai ngưa ngứa.

Kiên quyết không trả lời vấn đề vô sỉ này!

Ta vẻ mặt đau khổ kêu lên: “Đứng dậy! Nặng quá!”

“Không có biện pháp. Ai bảo kêu ngươi ở trên ngươi không chịu, hiện tại lại chê ta nặng.” Hắn không biết xấu hổ còn nói như vậy, nhưng cái thắt lưng cũng trườn trườn rời khỏi người ta, cơ hồ không đè lên ta nữa.

“Bảo bối, trên đời không có cái đệm nào mềm mại tinh tế bằng ngươi.”

Thật sự được ca ngợi mà cười không ra nước mắt!

“Nhưng là..” Tựa hồ như thoát khỏi sức nặng trên lưng, ta gian nan thở phì phò nói: “Nhưng là … đệm cũng không theo ngươi ra biển được.”

Khổng Văn ha ha cười: “Cũng sẽ không đi bơi được.” Hắn nhích lại, cắn cắn tai ta.

Cám ơn trời đát, hắn rốt cục cũng rời cái chân khỏi người ta.

Ta nhanh chân đứng lên mặc quần áo, sợ con sắc lang kia lại đổi ý. Thẳng người, bên eo truyền đến đại não cơn đau nhức như muốn cướp luôn cái mạng nhỏ của ta.

“A……” Chân mềm nhũn, mắt trừng lớn cắm xuống nền nhà.

Một cánh tay dài đúng lúc vươn ra ôm lấy ta.

“Chậc chậc, còn muốn bơi lội, hại ta tưởng ngươi thể lực vẫn tốt.” Vẫn trần trụi oa trong ngực hắn, người này vô lương tâm còn chọc ta.

Ta quay lại cho hắn mội cái liếc mắt sắc bén, muốn nói tất cả đều là tại ngươi.

Hắn lại liếc ta mộtt cái, xấu xa cười rộ lên.

“Ngươi học được cái liếc mẳt mị lực này ở đâu vậy?

Mị lực?

Muốn rớt cằm xuống đất!

“Ngươi như thế nào lại nhìn ra như vậy? Đây là sắc bén! Ánh mắt sắc bén! Mị lực cái đầu ngươi!” Ta hét lên, thật muốn lấy tay đánh vào đầu hắn xem hắn đang nghĩ cái gì.

Khổng Văn nháy mắt mấy cái, khổ sở nói: “Ngươi càng ngày càng ác! Ôn nhu dịu dàn ngày xưa đâu hết rồi?”

“Đều là do ngươi dạy?”

“Ta dạy? Ta không nhớ ta dạy ngươi trở thành chanh chua thế này bao giờ?!” Hắn lười biếng ngắm ta từ trên xuống dưới: “Ta chỉ nhớ đã dạy ngươi rất nhiều công phu trên giường, môn này ngươi quả thực không phải trò giỏi nha ~”

Tức chết ta!

Ta tiến đến “Ngao ô” trên vai hắn cắn một ngụm.

Vô luận “chanh chua” hay “không phải trò giỏi” hắn đều đáng bị cắn chết!

Bàn tay to đẩy đẩy đầu ta ra.

Ta mặc kệ! Ta còn cắn chưa đã!

“Như thế nào lại giống con cún như vậy?” Khổng Văn học ta lấp lánh đôi mắt.

Hắn làm sao có thể bắt chước đôi mắt long lanh ngập nước của ta? Hừ, bắt chước bừa.

“Rời giường. Chúng ta đi mua sắm.” Hắn bỗng nhiên kéo ta về giường.

Thật đáng ghét cứ như vậy mà kết thúc mọi chuyện, mọi chuyện đều tự mình quyết định.

Bất quá ta cũng thích đi mua sắm, ta giả vờ thôi.

Quên luôn chuyện muốn cắn hắn thật đau, ta vội vã  chuẩn bị xuất môn.

“Mặc quần áo giúp ta.” Khổng Văn đang mặc áo, ta ngồi bên giường đá đá hắn: “Thắt lưng ta đau” Lý do quang minh chính đại.

Hắn xoay người, cảnh cáo liếc ta một cái, ta tà cười nói: “Cứ đá nữa đi, ta cam đoan thắt lưng ngươi sẽ càng đau.”

Phần tử bạo lưc!

Thực mất mặt cúi đầu khuất phục, không cho hắn nhìn thấy sắc mặt ta, lặng lẽ làm mặt quỷ, rồi lại ngẩng đầu lên: “Chúng ta đi mua cái gì? Nơi này có đặc sản gì a?”

“Đi rồi ngươi sẽ biết!”

Thần sắc cổ quái, định làm cái quỷ gì a?

Sẽ kinh hỉ nha? Ta nghĩ nghĩ, ngây ngô cười.

“Nói a! Rốt cục là cái gì?”

“Không nói cho ngươi”

“Nói đi nói đi! Hảo Khổng Văn”

Lại là một câu không có ý trả lời “Đi rồi ngươi sẽ biết”

…………………..

Hạ

Vĩnh viễn không thể tin tưởng cái tên đại đại đại sắc lang này a ~ đây là lần thứ tám trăm vạn ta nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo mình như vậy.

Đáng tiếc, dĩ vãng của bảy trăm chín chín vạn chín chín nghàn chín trăm chín mươi chín lần trước đã lặp lại ———– ta hiện tại hối hận đã không còn kịp.

Vẻ mặt cầu xin, ta cúi đầu cho rằng chính mình đang chọn quần áo mới.

Đem một nam nhân nhỏ nhắn nhã nhặn đáng yêu đến cửa hàng bán đồ dùng tình thú, thật sự không phải việc làm của con người!

Ta thực sinh khí!

Bất quá ta đành túm chặt tay Khổng Văn, nơi này thực đáng sợ. Muốn ta bỏ tay hắn ra mà chạm vào những thứ làm cho nam nhân mê đắm kia, ta thực không dám.

Khổng Văn nhất định cảm nhận thấy bàn tay nhỏ bé của ta đã lạnh toát, hắn cúi đầu nhìn ta, nhẹ giọng hỏi: “Làm sao thế?”

Giả vờ ôn nhu chăm sóc.

Ta ủy khuất trừng mắt nhìn hắn.

Bá đạo, chuyên chế, không suy nghĩ để ý đến cảm giác người khác, đại phôi phản!

Ta liếc xem còng tay, roi da, những món đồ chơi bằng điện ——— mấy thứ này rất đau a ~ Rốt cục nhịn không được, ta oa oa khóc lớn:

“Ngươi……. ngươi định làm gì với ta? Ô ô…..”

Nước mắt lạch cạch lã chã rơi.

Có người cuống quýt giúp ta lau nước mắt.

“Ngươi đừng khóc!” Khổng Văn nôn nóng an ủi: “Ta cũng không định làm gì với ngươi a ~ “

Hỗn đản!

Loại lời dối trá này ta kiên quyết không tin.

“Hảo đáng yêu, chẳng trách muốn dẫn hắn đến mua đồ chơi…..”

Một người đàn ông đứng cạnh cửa ra vào, nhìn chúng ta ngả ngốn nói.

Ta lúc này cực kì giận dữ, ba một tiếng, cho Khổng Văn một cái tát.

Khổng Văn cũng giận dữ, trừng mắt nhìn tên ngoài cửa rống một tiếng: “Câm miệng cho ta!”

Vóc dáng hắn cao cao ung dung quý phái, giận dữ lên lại càng khủng bố, nam nhân ngoài cửa bị hắn dọa sợ, ngượng ngùng lủi đi. Ta cũng bị hắn dọa đên sửng sốt.

Ta khiếp sợ liếc liếc hắn, tiếng khóc tận lực thu nhỏ lạ.

Khổng Văn cúi đầu ôm ta vào trong ngực, dùng cằm vuốt vuốt cái trán phẳng của ta, nhẹ nhàng dỗ dành: “Đừng khóc! Có cái gì mà phải khóc?”

Làm sao mà khóc? Ta ngẩng đầu, như đem ủy khuất trong lòng tuôn ra, lại òa lên khóc lớn.

“Ngươi………… Ô……. Ngươi khi dễ ta!” Ta lên án.

“Nhưng mua mấy  thứ này….. sao ta lại khi dễ ngươi?” Khổng Văn không hài lòng nói thầm: “Cũng không phải dùng trên người ngươi.”

Da?

Ta lập tức nín khóc.

“Không phải ta dùng? Chẳng nhẽ ngươi dùng?” Ta lung tung chùi nước mắt, hứng trí bừng bừng một phen đánh giá Khổng Văn từ trên xuống dưới.

Khổng Văn quả thật đối với ta quá tốt!

Quả thật ta cũng thích sm, bất quá ta sợ đau, ngươi chịu khó hi sinh một chút là tốt nhất, hì hì.

Hình ảnh Khổng Văn yếu đuối thật gợi cảm trên giường hiện lên trước mắt.

A! Ta thích ………

“Đoạn Thiên” Khổng Văn không lưu tình đánh gãy ý tưởng của ta.

“Cái gì?”

“Giúp đệ đệ ngươi mua.” Khổng Văn nhếch đôi môi gợi cảm quỷ dị cười cười, nhìn ta hoài nghi: “Hay ngươi muốn mua để chính mình dùng thử?”

Nhìn hắn đáng sợ như vậy, quả thật ta không dám nói thật ta đang nghĩ gì.

Ta nhảy dựng kêu to: “Sao ngươi lại mua những thứ này cho Đoạn Thiên?”

“Chính hắn yêu cầu.” Khổng Văn thản nhiên nhún vai.

“Cửa hàng này rất nổi tiếng, có đầy đủ mọi thứ, hắn muốn ta mua giúp những thứ lợi hại nhất, ta đến đây giúp hắn a ~”

Đoạn Thiên dùng những thứ này? Hắn từ bao giờ trở nên tàn bạo như vậy?

“Không không không!” Ta lắc đầu, xua tay phủ nhận: “Đoạn Thiên sẽ không dùng những thứ này đối với người khác, hắn không có hư như vậy!”

“Ta cũng nghĩ như vậy…………..” Thật hiếm khi Khổng Văn có cùng ý kiến với ta. “Xem đối thủ của hắn như vậy, xem ra những  thứ này khả năng dùng trên người hắn khá lớn!”

Hai chân mềm nhũn, ta trực tiếp ngã vào lòng Khổng Văn.

“Vậy sao ngươi còn mua giúp hắn? Hắn tuy rằng lâu lâu cũng hơi hư, nhưng hắn là đệ đệ ta a.” Ta hơi thở mong manh chất vấn.

“Không có biện pháp. Đoạn Thiên nghiến răng nghiến lợi muốn báo thù, ta lại nhận lời giúp rồi.” Khổng Văn nở nụ cười tuấn mỹ quen thuộc chết tiệt: “Con người ta rất trọng lời hứa.”

Nếu……….. Hắc hắc, nếu mấy thứ này không có quan hệ gì đến ta, vậy mua hay không mua đều không sao cả.

Ta đứng bên cạnh Khổng Văn, nhắm mắt nhắm mũi xem hắn chọn xong mấy món.

“Cái này được không?”

“Không nên hỏi ta.”

“Ngươi xem, cái này cùng với màu da của ngươi, có bao nhiêu mỹ cảnh a ~”

Ta thiếu chút nữa hét ầm lên: “Ta không xem! Ngươi mau tập trung chọn đi!”

Thật vất vả mới tính xong tiền, Khổng Văn chầm chậm dắt ta ra khỏi cửa hàng treo biển “Lễ vật”.

Ra khỏi cửa, ta mới dám mở mắt thật to, từ từ thở ra.

Trên đường nắng vàng rực rỡ, người đến người đi, tấp nập, ồn ã tràn đầy phong tình.

“Hiện tại có thể đi chơi rồi sao? Có thể đi bơi được chưa? Ta muốn ăn hải sản.” Ta rốt cục thả lỏng tâm tình, thân thiết khoác tay Khổng Văn.

“Không được!”

Đồ độc tài tính tình cổ quái!

Ta mất hứng hỏi:  “Vì sao?”

“Vì……” Hắn xoay người nhìn ta: “Không dưng ta vừa bị ăn một cái tát.”

Năm đầu ngón tay đang hằn lên gương mặt anh tuấn.

Ta nhăn mặt, không nghĩ đến lúc đó lại dùng sức như vậy.

“Nhưng là………. Người ta sợ hãi a, nghĩ ngươi dùng những thứ đó với ta.” Ta cũng thực ủy khuất.

Ta uổng phí nhiều nước mắt như vậy.

Là tại ngươi không giải thích rõ ràng cho ta trước!

Không vừa lòng phóng ánh mắt sắc bén nhìn Khổng Văn, cũng vừa lúc hắn cũng không vừa lòng ánh mắt sắc bén nhìn lại ta, lại vọi vàng cúi đầu nhận lỗi.

Thanh âm Khổng Văn lạnh lùng, thực dọa người: “Ta vẫn nhớ ngươi đã từng nói với ta ngươi không thích những thứ đồ chơi ấy.”

Đúng vậy. Ta điểm điểm cái đầu.

“Như vậy, ngươi cho là ta mặc kệ dù ngươi không nguyện ý vẫn dùng những thứ này trên người ngươi?” Càng ngày ngữ khí càng không tốt, dọa ta sợ thiếu chút nữa lại khóc lên.

Hăn lại thở nhẹ: “Nguyên lai ta lại là người như vậy a………”

Ta ngay cả hô hấp cũng không được nữa, nhắm mắt lại chờ hắn phát hỏa.

“Không đi chơi. Không bơi. Cũng không mua sắm nữa.” Hắn vô tình tuyên bố: “Cũng không có tiệc tùng hải sản gì hết!”

Ta thở mạnh một hơi, trừng phạt như vậy tuy rằng làm người ta khó chịu, nhưng rốt cục cũng không đến nỗi như ta tưởng tượng.

Hắn xoay người cầm tay ta bước ta, hại ta phải chạy chầm chậm theo hắn, còn không dám mở miệng bảo hắn đi chậm một chút.

Vào đến khách sạn, hắn kéo ta như thể muốn xuyên qua tường.

Nhanh như điện giật, ta chỉ kịp nhìn thoáng qua gian hàng bán một đống vỏ sò màu sắc sặc sỡ.

“Vỏ sò!” Ta vui sướng kêu một tiếng, còn không kịp liếc kĩ một chút, đã bị Khổng Văn lôi vào thang máy.

————

Mặc dù có chút áy náy, nhưng trả giá đến như vậy, đã đủ rồi  a ~

Nhưng là hiển nhiên, mọi chuyện cũng không đơn giản như vậy.

Thắt lưng bắt đầu là đau nhức, sau đó là chết lặng, đã không còn tri giác nữa rồi.

Đợi Khổng Văn xong xuôi, ta nhỏ giọng khóc lên.

“Ngoan, không khóc!” Thanh âm cưng chiều mị hoặc bên tai, đôt tay vẫn đang trên đùi ta chạy tới chạy lui.

“Ta mệt quá!” Ta thề, so mới mèo con mới sinh, tiếng nói của ta còn nhỏ hơn.

Nếu hắn còn không dừng lại thì quả thật heo chó cũng không bằng.

Hắn hôn hôn, nhẹ nhàng nói: “Ta biết ngươi mệt lắm rồi. Vật nhỏ đáng thương.”

Thanh âm thuyết phục như biển xanh rộng lớn ngoài kia: “Chúng ta ra biển ngắm mặt trời mọc, được không?”

Mặt trời mọc rồi? Hắn không nói ta cũng không biết.

Cư nhiên bị đại sắc ma này ép buộc suốt một ngày. Ta tự thương cảm cho chính mình.

“Muốn ngắm không?”

Hừ, hiện tại mới lấy lòng ta?

Đang định một ngụm từ chối, đáng tiếc ý chí không kiên định, dao động một lát: “Được” Ta nghĩ đá hắn một cái, nhưng phát hiện ra đã nhấc chân không nổi, kiều miệng nói: “Ngươi ôm ta.”

Khổng Văn cẩn thận lau người sạch sẽ cho ta, mặc áo ngủ cho ta. Ta hoàn toàn xứng đáng được hắn phục vụ như vậy.

“Chúng ta đi nha ~” Hắn đem ta ôm lấy, đặt ta trên hai cánh ta rắn chắc, thẳng một đường ôm ra khỏi khách sạn, tới bãi biển trước cửa khách sạn.

Nhỏ nhẹ hôn hôn ta trên đường đi. Không biết là hắn cũng lãng mạn như vậy ~

Ta có điểm say.

Đem ta đặt trên bãi cát, tìm một tư thế thoải mái, Khổng Văn nói: “Đợi ta một chút.”

Hắn vội vàng chạy đi, lại vội vàng chạy về, cầm trên tay một bọc căng phồng.

“Ta mua tối qua.” Hắn đắc ý dào dạt nói: “Thừa lúc ngươi mệt quá xỉu đi, ta lén ra ngoài mua.”

Ta tức giận liếc hắn.

Bọc to được mở ra, một bảo tàng về đại dương hiện ra trước mắt.

“Oa……..!” Ta cao hứng kêu lên.

Đầy đủ bao nhiêu loại vỏ sò đầy đủ màu sắc, kiểu dáng độc đáo hiện ra.

Ta chưa bao giờ nhìn thấy nhiều loại vỏ sò đẹp như vậy.

Khổng Văn đem chúng bày tới bày lui, ở quanh ta quyaay thành một vòng lớn.

Ta ha ha ngây ngô cười, nhìn hành động ấm áp nghìn năm có một của hắn.

“Đẹp không?”

“Đẹp!” Ta vui vẻ hớn hở điểm điểm cái đầu.

“Rất mỹ diệu có phải không?”

“Rất mỹ diệu!” Ta tán thưởng nhìn vòng vỏ sò lớn vây quanh người. Hắn không phải đã mua tất cả những loại quý hiếm ở biển về đây chứ?

Khổng Văn tới gần ta, đến cả ma vương còn kém…

“Như vậy….” Hắn nuốt một ngụm nước miếng, còn rất chân thật nhìn ta: “Chúng ta hiện tại làm chuyện cũng mỹ diệu không kém đi..”

Đầu óc ta đang không kết nối được đến. Nếu kết nối được, chắc chắn một hơi cắn lưỡi.

“Ngươi…. Ngươi ngươi….. Ngươi…………” Ngay cả chính ta cũng không xác định được mình muốn nói gì.

“Đến đây đi… Khung cảnh rất tốt, chắc chắn cảm giác rất mỹ diệu.”

Hắn lời ngon tiếng ngọt, lại linh hoạt chân tay đè ép đi lên…………

Sự thật chứng minh, người này quả thật heo chó không bằng………

Vĩnh viễn không thể tin tưởng đại sắc lang này!

Ta tám trăm vạn linh một lần nghiến răng nghiến lợi tự cảnh cáo mình.

~ Toàn văn hoàn ~

Bất yếu bất yếu phóng khai ngã chương 10


Tên: Bất yếu bất yếu phóng khai ngã

( Không muốn, không muốn, buông! )

Tác giả: Phong Lộng

Thể loại: Nhất thụ, nhất công, ấm áp văn, HE

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

Editor: Loo

Beta: Pizy

*****

Chương 10

Ta nói đằng sau, vì Khổng Văn đã ái muội đè ngửa ta ra mà hôn, không kiêng nể bất cứ điều gì. Hơn nữa, càng đáng giận hơn, hắn cư nhiên quần áo còn đầy đủ không sứt mẻ, còn ta quần đã bị hắn lột sạch!

Cho nên, khi ta ngửa đầu lại đằng sau, thấy một đôi mắt đang trừng lớn của một lão nhân, mắt ta lại càng trừng lớn hơn.

Khổng Văn cũng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn ra phía cửa.

Tự tôn đột nhiên tăng vọt, ta một cước đá văng Khổng Văn, lại bi ai phát hiện quần của mình đã đi đâu không thấy. Khổng Văn còn nằm trên còn hoàn hảo không nhìn thấy, hắn lại bị ta đá văng ngửa ra nền nhà làm cái gì cũng không che được nữa.

Oa oa oa, cảnh xuân của ta đã lộ hết toàn bộ, lại trước mặt một lão nhân đáng kính ——–

Từ trên bàn chật vật đứng lên, ta ôm tiểu đệ đệ đang hoang mang rối loạn vẫn còn hơi trương trướng nhưng đã ỉu xìu rũ xuống, cả người lủi hẳn xuống gầm bàn, dù sao cũng không còn mặt mũi gặp ai.

Khổng Văn đã trấn định lại, đứng dậy một hơi kéo ta vào lòng, thoải mái ôm ta trong ngực. Ta nhắm mắt lại, đơn giản càng dụi sâu vào trong lòng hắn, kì thật không khác gì con đà điểu rụt cổ.

“Bác hai, sao ngươi lại tới đây?” Khổng Văn kinh ngạc hỏi.

Là người nhà Khổng Văn! (more…)

%d bloggers like this: